Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương NGOẠI TRUYỆN: TỪ HẢI

Quảng cáo

      Từ Bắc Kinh đến Lâm Thanh chỉ mất hơn 2 ngày đường nên khi Từ Hải và Chấn Phong đến nơi vẫn chưa đến ngày hẹn với Uông Trực. Những lần trước đây khi cần chiêu nạp hiền tài Từ Hải đều chỉ viết một phong thư rồi sai Chấn Phong hoặc Từ sư gia thay mình đến đó cầu kiến, phàm con người trên đời nếu không mê tiền thì mê sắc, nắm được điểm yếu đó nên hầu như Từ Hải chưa lần nào thất bại.

      Tuy nhiên tên Uông Trực này thì khác, hắn xuất thân nghèo hèn, nhà đơn chiếc chỉ có mỗi mẫu thân cực khổ nuôi hắn khôn lớn, vậy mà chỉ trong vòng vài năm dựa vào sức mình chiếm đảo Bình Hộ tự lập Tống quốc, những thứ như tiền tài và nữ sắc chỉ cần giơ tay ra là có, chỉ có điều hiện nay hắn lại rơi vào thế kẹt giữa triều đình nhà Minh và Uy khấu, chỉ cần lựa chọn sai thì bao nhiêu cố gắng bấy lâu coi như bị hủy hoại.

      Uông Trực tuy chỉ là hải tặc nhưng không phải thuộc hạng võ phu chỉ biết đánh đấm, hắn tư chất thông minh, biết cách thu phục lòng người lại khá giỏi trong việc bày binh bố trận. Từ Hải thầm nghĩ nếu người này đồng ý tham gia cùng mình thì kế hoạch sau này sẽ càng thêm thuận lợi. Tuy là nói vậy nhưng tên Uông Trực này cũng nổi tiếng cứng đầu, tự phụ, nếu chỉ tùy tiện viết một lá thư chiêu dụ như những người khác chắc chắn hắn sẽ không thèm nhìn mà xé bỏ nhưng nếu đích thân Từ Hải đến nói chuyện thì sẽ là chuyện khác nữa.

       Trong khi chờ đến ngày gặp mặt Uông Trực Từ Hải và Chấn Phong quyết định sẽ thăm thú Lâm Thanh, nơi này dù nhỏ hơn Bắc Kinh nhưng lại là một trung tâm thương mại sầm uất mà thương nhân từ khắp nơi đổ về trao đổi buôn bán nên hàng hóa vô cùng đặc sắc và phong phú. Chấn Phong nghe đồn Bát Bảo lâu ở Lâm Thanh là tửu lâu có món ăn ngon nhất lại có Thoại công nổi tiếng thiên hạ chuyện gì cũng biết nên nhất quyết kéo Từ Hải đến đây. Trong khi cả hai đang ngồi đợi tiểu nhị để gọi món chợt Từ Hải trông thấy hai thiếu niên, một người tầm 13-14 tuổi, người còn lại lớn hơn chắc tầm 16-17 ăn mặc đơn giản nhưng khí chất toát ra chắc cũng thuộc gia đình tri thức và có tiền, họ liên tục đi đến các bàn còn trống xin ngồi cùng nhưng đều bị từ chối. Khi trông thấy vẻ mặt thất vọng của hai vị thiếu niên kia trong lòng Từ Hải chợt nảy ra ý định tò mò bèn gọi họ đến ngồi cùng mặc kệ Chấn Phong phản đối.

        Thiếu niên nhỏ hơn có vẻ e dè sợ sệt, ngược lại người đi cùng hắn lại vô cùng tự nhiên thoải mái, không chỉ nắm tay Từ Hải hỏi đủ chuyện còn vô tư gọi đủ thứ món ăn, sau đó lại thẳng thắn nói bản thân không thích làm hoàng đế, hắn thật sự nghĩ hoàng đế là thứ hắn muốn nói làm là làm sao? Từ Hải chưa kịp cười nhạo lời nói ngông cuồng ấy vậy mà một lần nữa thiếu niên lại khiến hắn bất ngờ khi nói về chí hướng của chính Từ Hải mà không hề ngần ngại, như cậu có thể đọc được suy nghĩ mà hắn luôn giấu kín, lần đầu tiên Từ Hải cảm giác cả cơ thể mình như bị phơi bày trước một người xa lạ.

        Tên thiếu niên ấy không chỉ lanh lợi mà còn vô cùng mỹ mạo, khuôn mặt đầy đặn, làn da trắng sứ, đôi mắt tròn xoe ẩn dưới làn mi cong vút, mũi miệng hài hòa, so với Chấn Phong thường được mệnh danh là mỹ nam tử cũng một chín một mười. Dù bề ngoài có phần nữ tính là vậy nhưng ngay khi nghe có người muốn lừa gạt cô nương để bán vào lầu xanh thiếu niên liền không nghĩ ngợi mà kéo Từ Hải đi giải cứu, còn lập ra cả một kế hoạch hoàn hảo khiến Chấn Phong phải chịu ủy khuất giả làm nữ tử, còn bản thân lại trở thành tướng công, vừa ăn cướp vừa la làng kéo mọi người đến thay cậu trừng trị tên họ Mã. Trong kế hoạch ấy, Từ Hải bị chỉ đạo làm đủ thứ việc vậy mà hắn không hề cảm thấy phiền phức mà ngược lại còn cảm thấy vô cùng thú vị, hành động ấy khiến Chấn Phong đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

        Ngày hẹn với Uông Trực đã tới, quả đúng như Từ Hải dự đoán, dù Uông Trực nể danh tiếng của hắn đến gặp nhưng từ đầu đến cuối không có ý định nghe theo. Tuy nhiên điều này đối với Từ Hải không phải vấn đề lớn, nắm giữ tâm tư người khác chính là ưu điểm lớn nhất của hắn, Uông Trực dù không dễ bị tiền tài và mỹ nữ mê hoặc nhưng đó là trong tình huống hắn vẫn là vương Tống quốc. Nếu Đại Minh tấn công, dù hắn có theo phe Uy khấu cũng chưa chắc giành được phần thắng, ngược lại còn phải chịu sự điều khiển của ngoại bang. Uông Trực nghe Từ Hải phân tích dần dần bắt đầu dao động nhưng hắn vẫn muốn biết nếu theo phe Từ Hải thì hắn có thể được những gì, Từ Hải mỉm cười đưa ra lời hứa sẽ đồng ý cho hắn tiếp tục làm Huy vương của Tống quốc, bên cạnh đó còn bảo hộ cho hắn hoạt động trên vùng biển ở duyên hải đông nam. Uông Trực nghe xong không khỏi trợn mắt há mồm, đây chính là khu vực hắn hằng mong ước có được nhưng luôn bị đội quân của hoàng đế khống chế đẩy lùi, nếu thực sự có được sự bảo hộ thì đúng là thuận buồm xuôi gió.

        Uông Trực chau mày quan sát kẻ đối diện trước mắt, hắn dáng người cao lớn, y phục hoa lệ cao quý thêu hình giao long dọc theo cổ và tay áo, thắt lưng nạm vàng, bạch ngọc bên thân được chạm khắc tinh xảo càng làm nổi bật khí chất cao quý, gương mặt càng khỏi phải bàn, dù biết con cháu hoàng tộc đều nổi tiếng khôi ngô anh tuấn nhưng khi nhìn thấy người trước mặt Uông Trực mới tin vào điều đó, góc mặt đẹp như tượng tạc, ngũ quan hài hòa, đặc biệt là đôi mắt đen sâu thẳm như đáy đại dương khiến Uông Trực dù đã lăn lộn nhiều năm cũng không thể nào đọc được ý nghĩ bên trong, ngược lại Uông Trực lại cảm thấy hoàn toàn bị hắn nhìn thấu tham vọng bản thân luôn giấu diếm. Dù là người đến thuyết phục nhưng từ đầu đến cuối hắn không hề tỏ ra lép vế mà hoàn toàn bình thản, đôi lúc lại mỉm cười một cách rất thoải mái như cả hai là những người tri kỉ lâu năm đang gặp mặt đối ẩm cùng nhau. Nam tử này, quá lắm cũng chỉ hơn 20 tuổi sao lại có được khí chất bức người như thế.

      Uông Trực sau một lúc đắn đó cuối cùng cũng gật đầu đồng ý hợp tác với Từ Hải, Chấn Phong nghe vậy liền thở phào nhẹ nhõm, mặt không giấu nổi vui mừng. Từ Hải yêu cầu Uông Trực tạm thời giữ kín mối quan hệ của họ mà đợi lệnh hành động rồi trao cho Uông Trực chiếc nhẫn ngọc mà hắn đang đeo trên tay làm tín vật, sau này nếu nghiệp lớn hoàn thành sẽ dựa vào đây mà thực hiện lời hứa.

      Sau khi mục đích đã hoàn thành Từ Hải và Chấn Phong liền lên ngựa trở lại Bắc Kinh, trên đường trở về Chấn Phong đột nhiên quay sang Từ Hải thắc mắc

      - Vương Gia, chúng ta giao cô nương đó cho tên Vương công tử kia ta cảm thấy không yên tâm, trông hắn cũng chẳng khác gì tên Mã Giám Sinh kia cả

      - Vậy thì sao?_ Từ Hải thản nhiên.

      - Ngài...không quan tâm? Vậy tại sao lại chấp nhận cứu cô ta?_ Chấn Phong bối rối.

      - Vì tò mò, ta muốn biết Vương đệ có thể nghĩ ra kế hoạch thú vị đến mức nào_ Từ Hải vừa nói miệng bất giác nở nụ cười.

      - Tại sao Vương gia lại quan tâm đến tên Vương Quan như vây? Thần không thấy hắn có gì đặc biệt, chỉ là một chút khôn vặt. Việc này thật không giống tính cách của ngài_ Chấn Phong không kìm được nói thẳng.

      - Vì...ta chưa từng thấy cô nương nào thú vị như cô ấy_miệng Từ Hải càng cười tươi

      - Cô nương? Ý ngài là tên Vương công tử và Trần công tử ấy là 2 cô nương?_ Chấn Phong bát ngờ kiềm cương ngựa quay sang Từ Hải hỏi nhưng chỉ nhận được một nụ cười ẩn ý.

      - Sao ngài lại biết hắn là một cô nương?_ Chấn Phong vẫn tỏ ra nghi ngờ hỏi.

      - Mùi hương, là mùi hoa mẫu đơn trong dầu thơm mà cô ấy sử dụng để chải tóc và cả..._ Từ Hải nói đến đây thì không nói tiếp mà nhẹ nhàng chạm vào bàn tay trái của mình, cảm giác mềm mại khi những ngón tay của Thúy Vân nắm lấy tay hắn như vẫn còn lưu lại đây.

      “ Tên nàng thực sự là gi? Chúng ta sẽ có duyên gặp lại không?”, Từ Hải mỉm cười thầm nghĩ, chân thúc mạnh lưng ngựa tiến về phía trước, chẳng mấy chốc chỉ còn thấy bóng lưng hắn dần khuất dạng trong hoàng hôn đỏ rực.

Quảng cáo

Luợt xem: 196.
Lượt bình chọn: 0.

Chào mọi người, mong mọi người ủng hộ truyện của mình. Nếu thích thì like và comment để mình có động lực sáng tác nhé. Cảm ơn tất cả smile

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chap 6: Oan gia ngõ hẹp. Vừa đạp xe vào đến cổng trường, m...

Tôi làm cho một công ty liên quan về hôn nhân .Công ty tôi có các mảng tư vấn hôn nhân , môi giới hô...

Nhìn tấm bia đá màu đỏ trước mắt không có chút biến hóa nào , Mộ Chỉ Ly không khỏi lộ ra một tia bất...

Ấn Ký Tuổi Học Trò _Quỳnh Chi_ Phần 4. Bữa Trưa Trong Canteen Đời buồn thật. Mới vào trườn...