Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Một buổi chiều trời ...

Quảng cáo

Một buổi chiều trời mưa ,tôi đứng trong gian phòng nhỏ bé nhìn ra bên ngoài .Mưa đã bao ngày rồi mà sao chiều nay nó lại não nùng và buồn thẳm đến thế .Tôi không biết trời buồn trời khóc hay là nước mắt của mẹ và chị hai tôi.                                                 Kể từ ngày ba mất gia đình tôi chưa có một ngày nắng .Với một số nợ gần 50 triệu đã trở thành một gánh nặng đè lên đôi vai nhỏ bé của chị hai tôi .Tôi ước gì mình có chút gì đó năng lực siêu phàm để gánh bớt gánh nặng ấy cho chị .Giờ đây chị đang ngồi lặng lẽ trước hiên nhà còn mẹ tôi thì mãi nhìn vào bàn thờ ba tôi mà uất ức .Tại sao nghịch cảnh bi ai lại gián xuống gia đình tôi lúc này không biết .Giờ đây còn một người nữa cũng đau gấp trăm lần với cảnh gia đình tôi .Anh ấy đau một nỗi đau không thể nào xoa diệu được.                                                    Ngày mai chị tôi phải theo người ta rồi .Không phải là một lễ cưới hỏi đàng hoàng mà là một lễ cưới gạt nợ .Chị phải làm vợ lẽ cho một cậu chủ nhà giàu có để có tiền trả nợ cho gia đình tôi mà nói đúng hơn là chị bán thân mình làm nô lệ .Cuộc đời của chị sắp bước vào ngưỡng cửa đen tối và đầy rẫy chông gai.Tiếng ồn ào náo nhiệt phía trước nhà làm tôi giật mình ,tôi thấy chị lặng lẽ đứng dậy lâu nước mắt và bước vào phòng vờ nằm ngủ .Tôi cũng không biết nói gì hơn ,tiếng ồn ào đó là của các anh thanh niên trong làng đi chặt cây về dựng rạp cưới giúp mẹ tôi.Tôi không để ý đến ai khác chỉ nhìn chằm chằm vào anh Nam.Những dòng nước chảy dài trên khuôn mặt anh là nước mưa ,mồ hôi hay là nước mắt.Mấy dì hàng xóm cũng sang giúp mẹ chuẩn bị đám cưới ngày mai .Đêm đó rạp đã được dựng nên các anh khác đều đã về riêng anh Nam thì còn ở lại ngắm nhìn đôi chút .Tôi biết anh đang muốn gặp hai nhưng hai không còn đủ can đảm để gặp anh nữa rồi .Hai đã nhờ tôi trả lại cho anh sợi dây chuyền ước nguyện anh đã tặng hai năm trước .Cầm nó trên tay anh cười trong đau khổ rồi vứt nó sang bải cỏ bên nhà .Anh đứng dậy cuối đầu chào mẹ và đi về .Tôi hiểu hành động của anh , tại sao ông trời lại nở tách đôi uyên ương này để họ mãi ôm một nỗi đau nghẹn ngào như thế .Cả đêm nằm tôi biết chẳng có ai chợp mắt ,tôi nghe tiếng hai thút thít còn tiếng mẹ nấc theo mà vờ dỗ dành an ủi hai .Lòng tôi cũng se thắt lại .Tiếng gà gáy gọi ánh bình minh , tôi chợt tỉnh giấc có lẽ tôi đã ngủ quên ,vội bước sang phòng hai tôi thấy hai trong chiếc áo dài cô dâu màu đỏ mà nằm dài trên bàn trước chiếc gương .Hôm nay trời có dịu mưa đi không ?Tiếng mọi người lo lễ cưới trong nhà đã bắt đầu inh ỏi .Tôi bước lại gần hai nhìn thấy tay áo hai đã sẫm màu đôi mắt hai đã sưng mọng nước .Hai đã khóc cạn nước mắt rồi .Tôi lấy hết can đảm nói ra câu nói mà tôi không muốn chút nào :”hai à !lấy chồng hai phải vui lên chứ “.Hai ngẩng mặt nhìn tôi gượng cười ,mẹ bước vào tôi nhìn mẹ với đôi mắt đỏ chẳng khác gì hai .Mẹ lặng lẽ bới tóc và trang điểm cho hai .Tôi tự nghĩ nếu hôm nay chú rễ là anh Nam thì có lẽ bông hoa này sẽ đẹp và hạnh phúc biết bao chứ không buồn tủi và dập nát như thế này .Mẹ nhìn hai rồi khẽ nói :”Mỹ à !mẹ xin lỗi con !mẹ có lỗi với con “.Nói rồi mẹ quay đi để che hai dòng lệ .Tôi lại gần ôm hai ,hai cố cười để nước mắt khỏi làm nhoè làn phấn hồng trên mặt :”út à ! Hai đi rồi út ở nhà ráng ngoan học hành cho giỏi và chăm sóc mẹ thay hai nha út “Tôi lắc đầu và tự dưng khóc oà trong giây phút đó . Tiếng còi xe vang lên inh ỏi , mọi người nháo nhào ,tiếng bà dì mai mối đã cất lên .Họ trai đã đến rồi hai sắp lên xe hoa .Tôi lén nhìn ra ngoài tên chú rễ nhìn chẳng có chút thiện cảm gì cả ,hắn láo liên nhìn xung quanh chắc có lẽ tìm hai .Nghe đâu anh ta đã từng thích hai nhưng hai nào thích loại đàn ông đó nhân cơ hội nhà tôi sụp đỗ anh ta đã dùng tiền để có được hai .Tôi chợt nghĩ loại đàn ông ăn chơi lêu lổng hư hổng như anh ta thì khi thoả mãn cưới hai rồi sẽ chà đạp và hành hạ hai đến mức độ nào .Nỗi sợ ấy tự dưng mạnh mẽ trào dâng trong tôi .Hai tôi đứng dậy bước ra ngoài làm lễ tôi vội nắm tay hai ôm lại :”Hai ơi !hai đừng đi út không cho hai lấy chồng nữa ở nhà với út đi .”hai chỉ nhìn tôi miễm cười rồi nhẹ gỡ tay tôi ra và bước đi .Nhanh như cắt tên xấu xa ấy lao về phía hai và kéo hai về phía hắn .Tôi gục ngồi xuống thẫn thờ .Hôn lễ chính thức bắt đầu và có lẽ mưa cũng bắt đầu nặng hạt .Đến khi hai bước theo người ta lên xe hoa hai ngoảnh mặt lại nhìn tôi lần cuối ,tôi oà khóc nức nở ,mẹ tôi ngã quỵ xuống đất .Tên đó lôi hai lên xe và đoàn xe nhanh chóng đi mất hút .Tôi lao theo hét trong vô vọng :”hai ơi !đợi út út sẽ đón hai về “.Tôi gục xuống đất trong làn nước mưa ,chợt nhìn lên cây sung bên nhà tôi thấy anh Nam đang ở trên đó và dưới gốc cây trái sung đã rụng hết rồi .Tôi hiểu việc anh làm .                                     Không hiểu vì sao kể từ ngày hai đi trời bỗng tạnh mưa và trả lại ánh nắng lạ thường .Nhưng không khí trong nhà tôi vẫn u ám và lạnh lẽo đầy đau thương .Nhìn khói hương nghi ngút trên bàn thờ ba ,ngồi nhặt mớ rau muống tôi nghe tiếng mẹ nghẹn ngào với anh Nam:”Nam à ! Bác có lỗi với con có lỗi với mỹ đừng trách mỹ nghe nam “.Tôi chợt hiểu hết câu chuyện Truyện Kiều của Nguyễn Du .Trong tác phẩm khi Thuý Kiều bán mình chuộc cha thì đã nhờ Thuý Vân trả nợ duyên cho Kim Trọng và mãi 15 năm Kiều và Trọng mới được đoàn viên .Còn anh Nam và hai thì sao họ có cơ hội đoàn viên không .Liệu có còn người con gái nào sẽ yêu anh như hai không ,càng nghĩ tôi càng thương anh nhiều hơn .Sinh ra mất mẹ mất cha sống với bà nội anh một mình phải bươn chải cuộc sống cho tới hôm nay .Lúc ấy không hiểu vì sao tôi lại chợt nghĩ liệu tôi có thể thay hai chăm sóc anh không như thuý vân đã làm cho thuý kiều .Nhưng ý nghĩ đó đã vội dập tắt vì tôi biết sẽ chẳng có ai có thể thay thế hình bóng hai trong lòng anh .Biết bao cô gái đã tỏ lòng mến anh nhưng hình như anh chưa bao giờ mở lòng với ai trái tim anh đã khoá chặt lại từ lúc mất hai rồi .                                                                      Dạo này anh xuyên qua nhà tôi hơn ,hỏi han và chăm sóc mẹ như một đứa con rồi lại kéo tôi ra sau nhà để hỏi thăm về hai .Nhưng sự thật phũ phàng kể từ ngày hai đi đến nay tôi và mẹ chưa nhận được lá thư nào phản hồi từ hai .Thấm thoắt mà đã hơn hai tháng rồi ,tôi đã gởi biết bao lá thư cho hai mà sao không hề có lá thư nào đáp trả .Có lẽ tất cả không đến được với hai hay là hai không muốn mẹ lo lắng cho cuộc sống đau thương của hai lúc này nên không hồi âm .Không muốn anh buồn tôi cứ vờ trả lời là hai khoẻ và sống tốt.Không biết anh có tin không nhưng chỉ nghe tôi nói vậy anh lại thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng trong lòng .                                                       Trời không phải mùa đông mà sao tôi lại thấy lạnh tê tái thế này .Có lẽ do không còn hai bên cạnh ,không còn hai ôm tôi hát cho tôi nghe hay kể chuyện cười chọc vui tôi nữa .Tôi thèm cảm giác ấy biết bao nhiêu ,nỗi nhớ hai đang cồn cào gia diết trong lòng tôi ,Không ngủ được tôi ra ngoài chợt nhìn thấy mẹ đang ngồi trước bàn thờ ba mà khóc thầm lặng .Lại gần ôm mẹ tôi cũng khóc mạnh mẽ theo mẹ .Nỗi đau trong lòng mẹ tôi hiểu đau không có mức độ diễn tả nào .                                                                             Thời gian thấm thoát qua nhanh ,kể từ ngày hai đi đến nay đã tròn hai năm bao mùa mưa trôi qua đến mùa mưa lần này y hệt như lần hai đi lấy chồng vậy .Tôi học hết 12 rồi xin đi làm thêm kiếm tiền về giúp mẹ .Tôi cũng quên mất việc chờ thư hai không biết bao năm qua hai sống như thế nào nữa .Còn anh Nam thì vẫn vậy ,tôi đã nghe bao người mắng anh khờ dại vì hai đã thành vợ người ta bao năm rồi mà anh vẫn còn chờ đợi .Anh chỉ im lặng và sống theo suy nghĩ của mình .Chiều nay mưa đã tạnh ánh nắng len lõi qua mái tranh nhà bếp ,anh Nam sách chiếc giỏ tre qua nhà rủ tôi đi câu cá .Hai anh em ra đồng ,anh bảo tôi ở trên bờ rồi anh lội xuống con mương .Chợt bắt được con cá rô anh ngẩng đầu cười :”mỹ à anh bắt được cá rồi em xuống đây đi “.Tôi im lặng nghe anh gọi tên hai, anh thì vội cuối mặt tỏ vẻ ngượng ngùng .Thật chạnh lòng anh vẫn nhớ về hai ,tình cảm anh dành cho hai thực sự quá lớn khó mà có thể kiếm được tình cảm nào như thế .Chiều đó hai anh em hí hửng về nhà với giỏ cá đầy ,anh hứa hẹn mai dẫn tôi đi tiếp .Nhưng chưa về tới nhà còn khoảng tầm 100m nữa tôi thấy bóng dáng một người phụ nữ đứng trước nhà mình .Với chiếc nón lá lụp sụp che khuôn mặt và chiếc áo bà ba phai màu bay nhẹ trong gió ,tôi chưa định hình được là ai thì người đó vội quay nhanh định đi khi nhìn thấy tôi và anh Nam .Nhanh như chớp anh quăng giỏ cá và lao về nắm chặt tay người đó lại :”là em ,em đã về phải không mỹ “?Tôi mở tròn to đôi mắt ,người tôi lạ lẫm nãy giờ là hai sao ?mặc cho mấy con cá giãy đành đạch giữa đường tôi lao nhanh vào nhà hét lớn :”mẹ ơi !hai về “.Bà con hàng xóm đỗ xô ra nhìn và kéo đến nhà tôi .Mẹ tôi bước ra cửa và suy sụp mạnh nhìn hai .Từ đầu đến chân không có chỗ nào hai không có vết thương .Bạn có hiểu nguyên do không còn tôi thì không dám nghĩ tới .Ngồi trong lòng mẹ nhìn bà con làng xóm hai hàng mi mọng nước của hai kể về cuộc sống đầy tủi nhục của hai 2 năm qua .Ở căn nhà mọi người coi hai là súc vật ấy không có ngày nào hai được bình yên ,ngay cả thằng chồng khốn nạn cũng không coi hai là vợ .Tên đó chỉ xem hai như một món đồ chơi thíc thì đánh đập thích thì hành hạ còn không đem hai ra cho bạn bè chơi vui .Nghe hai vừa kể vừa khóc anh Nam tức dận đập mạnh vào tường .Mọi người cũng chỉ biết an ủi để xoa diệu nỗi đâu trong lòng hai .Không chỉ dừng lại việc hành hạ thân xát hai ,tháng trước khi nghe hai nói hai có thai hắn ta cười đểu nói không phải là con của hắn rồi đánh hai tơi tả .Sáng hôm sau hai đã đau đớn và bất tỉnh ngoài chợ ,mọi người đưa hai vào trạm y tế thì bác sĩ nói với hai tin buồn thai đã bị sảy .Phải chăng cái rủi ắt có cái may tháng đó cũng có đoàn thanh niên tình nguyện về thành phố ,họ tuyên truyền về việc bạo lực gia đình ,nghe mọi người nói về hai họ đã đến ngôi nhà giàu ấy và chứng kiến cảnh hai một người mẹ mất con đang bị phạt quỳ trên đóng vỏ mít .Đó là một hình phạt trong đóng hình phạt họ dành cho hai .Sức khoẻ còn quá yếu hai đã gục ngã và bất tỉnh .Họ không cho các anh chị vào nhà với hai ,qua bất bình và tận mắt chứng kiến anh chị đã nhờ đến công an thành phố vào việc .Vì danh dự họ cũng không tha thiết làm gì chấp nhận cho hai và tên khốn nạn ly hôn .Hai được trả tự do .Nhìn hai mà lòng tôi thắt lại suốt hai năm qua hai đã chịu bao đau thương từ tinh thần lẫn thể xát .Bỗng dưng tôi nhìn hai rồi nhìn sang anh Nam và chợt liên tưởng đến đoạn kết của truyện kiều .               Về nhà gần cả tháng nhưng hai chỉ ở trong nhà mà chẳng đi đâu ,còn anh Nam thì lại hăn hái qua nhà tôi hơn ,mua đủ mọi thứ cho hai mà chỉ toàn tôi đưa cho hai chứ hai nhất quyết không chịu gặp anh .Tôi hiểu hai tự ti với danh phận của mình không còn xứng đáng với anh nữa ,còn anh thì vẫn quan tâm chăm sóc hai nào thuốc bổ thuốc chống thẹo vết thương hay nấu cháo bổ dưởng cho hai ăn ....nhìn hình ảnh đó đôi lúc tôi hét lớn :”hai à sao hai ác với người ta thế người ta đợi hai suốt hai năm có khi là là cả đời đó “.Nhưng nghĩ lại thì hai cũng đúng dù sao hai cũng không còn trọn vẹn với tình cảm của anh . Tôi quyết tâm nối lại mối duyên này ,lúc trước khi hai đi theo chồng tôi đã mất cả ngày tìm lại kỷ vật giữa anh và hai mà anh đã ném nó đi .Giờ cầm nó tôi trao lại tay hai .Đêm đó anh ngồi trước hiên nhà hai ở trong phòng còn tôi ngồi ở giữa .Anh ngồi một hồi rồi lên tiếng :”Mỹ à !em có chịu gặp anh không ?nói đi một lời thôi ,nếu em không gặp anh thì anh sẽ đi không bao giờ về đây nữa .”Câu nói của anh làm tôi giật mình anh đi đâu lẽ nào anh muốn .....Tim tôi đập mạnh 5 phút 10phut 15 phút trôi qua ,tôi hồi hộp hét lên :”hai à hai không ra anh ấy sẽ chết đó “.căn phòng vẫn im lặng ,anh Nam nhìn một lúc rồi đứng dậy bước đi khi ấy hai vén màn bước ra .Tôi miễm cười nhẹ nhõm rõ ràng hai vẫn còn thương anh .Hai người đã đi đâu đó cả đêm còn tôi thì tự dưng thấy yên bình ngủ ngon giấc .                                                             Ngày hôm sau trời lại mưa râm rỉ tôi tỉnh giấc sau một giấc ngủ ngon lành nhìn trên bàn tôi thấy có khay câu trầu ,mẹ đang lau chùi bàn thờ ba ,tôi mở to đôi mắt lại ôm mẹ miễm cười :”mẹ à mùa mưa lần này hai sẽ không khóc như lần đó phải không mẹ “.                           (Người Ảo Mộng )

Quảng cáo

Luợt xem: 213.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Lời tác giả : Nếu bạn muốn có thêm tý cảm xúc thi ưừa mở nhạc vừa nghe bài bạn cùng...

Chương 4: Vị khách không mời. Trên chiếc xe Peugeot màu trắng, Lâm Nghi khoanh tay dựa ...

Nhữ bóng đen đang vụt qua hàng cây. Một thiếu niên tuấn tú đang bị những kẻ bịt mặt đuổi theo, nhìn ...