Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Vai nữ chính không hợp với tôi

Quảng cáo

Cái gọi là yêu có lẽ Hàn Mạc không dám tin vào nó nữa.

Cô yêu Tả Lù mười năm nhưng đi phá hạnh phúc của anh với Nguyệt San hết tám năm.Bầy mưu tống ả qua biên giới rồi lại kêu người tông chết đứa con chưa thành hình của hai người trong bụng ả.

Đổi lại là sự lạnh nhạt hận thù của anh và cái giá phải trả chính là căn phòng tối và đôi tay bị còng lại.Nhưng cô không oán hận họ mà cô tự oán mình tại sao ngu ngốc chạy theo cái thứ tình yêu tự cho là cao quý nhưng lại như hạt cát đối với anh.

Nếu có thể quay ngược lại thời gian cô sẽ không bao giờ theo đuổi tình yêu đó đến nổi gia đình phải phá sản người thân xa lánh,cô sẽ sống cuộc sống kiêu ngạo của cô còn anh cứ sống với hạnh phúc của anh.Sống vì bản thân sống vì gia đình và tìm kiếm nam phụ trong cuộc đời mình vì nam chính sẽ mãi mãi không dành cho cô và cô cũng không muốn mình là nữ chính của bất cứ câu chuyện nào.

Mưa nắng hai mùa bên ngoài nhưng trong căn phòng tối này chỉ có bóng tối tĩnh mịch như tiếng lòng của cô quẫn bách cùng cực.Một đời kiêu ngạo tiểu thư Hàn gia nhưng bây giời là tù nhân Hàn Mạc.Thôi yêu thương cái éo gì nữa hận cái lông gì nữa cứ buông hết đi chết cũng được sống cũng được dù gì cũng không khác một con chó hoang không ai cần.

Hàn Mạc cầm trái chuối trên tay ăn ngấu nghiến rồi vứt bừa xuống đất,đây là bữa tối cuối cùng trước khi hành hình của cô.

Cô cười nhạt đi tới tìm vỏ chuối dù gì đó cũng là món quà cuối cùng của cô nhưng trong căn phòng tối không ánh đèn không tia sáng này cô chỉ có thể mò dưới đất.

"A!!!" Hàn Mạc trượt chân té đập đầu vào tường.Đầu óc quay vòng vòng rồi lịm đi.

-----------------------------------------------------------------

Đây là đâu sao đầu đau quá.Căn phòng này trong quen quen cái giường này chùm đèn màu sơn tường sao giống căn phòng lúc cô hai mươi tuổi khi mới du học về thế này.

"Tiểu Mạc con tỉnh rồi à! Xuống nhà ăn sáng uống canh giải rượu này nhanh lên" Tiếng mẹ Hàn gọi tới kéo cả tay chân banh mắt Hàn Mạc ra rồi vỗ lên gương mặt mơ hồ của cô.

Hàn Mạc sững lại chẳng lẽ mình trở về năm hai mươi tuổi chẳng lẽ té một cái là về lại mười một năm trước,chuyện này phản khoa học cực kì trời ạ nếu là thật thì nên cảm ơn vỏ chuối hay cảm ơn ông trời đây.

"Mẹ mẹ ơi con nhớ mẹ" Hàn Mạt vươn tay kéo mẹ Hàn ôm vào lòng . 

Nếu cô đã sống lại tất cả mọi thứ chưa bắt đầu thì cô sẽ không bắt đầu nó quăng bà cái thứ tình yêu đó qua sau đầu quăng thẳng vào thùng rác đốt nó lên hỏa thiêu nó.Cô là nữ phụ đúng nhưng là nữ phụ cường nhân tiền tài sắc đẹp gia đình cái gì cô đều phải có nhưng hiện giờ thì cô có rồi với 5% giá trị cổ phần công ty Hàn gia là cô đủ sống đến trăm tuổi khỏi cần ăn chuối chống đói.Nhìn lại mình năm hai mươi thật sự khiến đám nam nhân kia thèm thuồng muốn vòng nào có vòng ấy.Nhưng còn gia đình nếu nói không có thì là xạo vì cô là con gái độc nhất trong nhà còn có hai ông anh trai và ba mẹ cưng chiều vô độ thì đây là gia đình hoàn hảo nhất còn đâu nhưng còn anh nam phụ chính là gia đình thứ hai của cô thì sao nhỉ tìm đâu ra đây.

"Này con ngẩn ra gì vậy mau xuống ăn sáng nhanh lên ! Ôi cái mùi rượu này nhanh tắm rồi hẳng xuống thối chết tôi" Mẹ Hàn vừa bịch muỗi vừa trêu cô

Hàn Mạc thấy vậy ngửi ngửi người mình Ừm thối thiệt.

Cô chạy nhanh vệ sinh cá nhân rồi nắm tay mẹ Hàn chạy ù ra thang máy bấm số xuống nhà ăn trên đường đi tay chân như keo dính vào mẹ Hàn làm mẹ Hàn vừa mắng vừa xoa cái đầu nhỏ của cô .Cô thỏa mãn cựa cựa đầu vào người mẹ Hàn cầu thương thương .

Xuống tới nhà ăn mắt thấy bàn ăn có ba và hai ông anh đang ngồi đợi mình thì liền chạy tới hôn mặt ba một cái rồi nháy mắt tinh nghịch với hai ông anh ế vợ nhà mình.Ba Hàn mặt nghiêm nghị nhưng đối với cô con gái độc nhất này luôn hết mực yêu thương mắt thấy cô lại hôn mình một cái ông cười một tiếng khẻ vuốt đầu cô.Hai ông anh thấy thế lắc đầu.

"Hàn Đại,Hàn Nhị,Hàn Mạc tối nay cùng ba và mẹ con đi dự tiệc rượu bên Diệp gia tranh thủ quen biết nhiều người hơn" Cha Hàn nói xong đưa mắt nháy với vợ mình một cái đầy ẩn ý.

Tiệc rượu nói là xã giao quan hệ hợp tác kiếm thêm hợp đồng chỉ là phụ còn kén vợ kiếm chồng cho con nhà mình mới là chính cô khẽ lắc đầu đưa mắt đầy sự bị thương trước số phận bị gạ bán cho hai ông anh nhà mình,rồi lại cười tươi như hoa với ba mẹ mình .Cô thầm nghĩ nếu vậy thì tranh thủ tìm anh nam phụ nào đẹp trai hại đời con người  ta rồi bắt người ta chịu trách nhiệm xong bắt nhốt về sơn trại của mình phải tốt hơn không nghĩ tới đây cô càng bày ra vẻ mặt háo sắc còn đưa tay xoắn xoắn lọn tóc của mình cười tít mắt làm hai anh của cô lạnh sóng lưng

"Không biết con bé này định làm gì nữa đây" Lão Đại nhìn Lão Nhị lắc đầu chỉ thầm cầu mong cho người trong đầu nó có thể sống sót đi ra thẳng đầu nó còn mạng quay về bên người thân A MEN!.

NN:Hu hu có ai biết xóa truyện cũ đã đăng không mình muốn xóa hết mà không được smile Đây là truyện mới không xóa nhá các bồ. 

 

 

 

 

 

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 86.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Xl mọi người nhiều nhé , do mình dùng điện thoại nên vẻ sáng tác hơi khó khăn. Sáng giờ mình xong ch...

Hắn cười khì khì lấy tay kéo kéo ống tay áo của nó. "Cậu giận hả?" Nó bĩu môi, khẽ hừ một cái:...

"Hey! Vô đó chơi không mại?" Lưu Ân lên tiếng, tay chỉ về phía công viên bị bỏ hoang "Xí,mày tưởn...

Người ta bảo rằng, thương một người khó lắm, nên em thương anh sẽ không dễ dàng gì. Người ta bảo rằn...