Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Chớm nở

Quảng cáo

ĐàĐẾN LÚC NÓI LỜI TẠM BIỆT

 

Tình cảm thường bắt đầu từ một khoảnh khắc đơn giản mà nếu đem kể cho ai khác nghe, họ sẽ không thể nào hiểu được tại sao bạn có thể thích một người từ một điều như thế. Chỉ có bạn mới nhận ra là nó đặc biệt như thế nào mà thôi.

 

CHƯƠNG 1: CHỚM NỞ

                

Tôi và Ben học cùng trường. Chúng tôi ngồi cùng một dãy, nhưng cậu ấy ngồi bàn thứ tư, tôi ngồi bàn đầu.

Tôi còn nhớ hôm đó là tiết học Lý của cô Mina. Cô nổi tiếng khó tính nên cả lớp vẫn im phăng phắc. Hôm đó cũng là một ngày nhiều gió vì tán phượng ngoài cửa sổ cứ lung lay suốt, vô tình làm những đốm nắng trên mặt bàn tôi dao động theo. Vì tôi không có khiếu vẽ nên những hình lăng kính của tôi lúc nào cũng méo xẹo. Tôi lục lọa trong hộp bút. Chết tiệt. Cây bút tẩy lại bỏ ở nhà rồi. Tôi quay xuống Buca, cậu bạn ngồi sau lưng Ben. Nhưng Buca đã cúi xuống rồi, tôi chắc mẩm là đang đọc truyện tranh trong hộc bàn nên không thể nào biết được. Cô giáo nghe có tiếng rì rầm, ngừng giảng, tôi đành quay lên. Ghi chép một tí, tôi lại quay xuống, cố kêu cho được Buca, nhưng thay vào đó lại nhìn thấy Ben. Lần này Ben cười. Rất tươi. Vì tình huống ngộ nghĩnh mà cả hai gặp phải. Bất giác tôi cúi mặt xuống trang giấy cũng mỉm cười.

Và từ đó tôi có thói quen ngắm nhìn cậu ấy. Rồi thích cậu ấy.

*

Ben không cao hơn tôi bao nhiêu nhưng khá gầy, nên nhìn vẫn có cảm giác cậu ấy dong dỏng cao. Tôi rất thích cậu ấy. Thích cái dáng dong dỏng cao ấy. Thích cậu ấy cười, thích cậu ấy trầm tư. Thậm chí có lần mơ mộng, tôi nghĩ mình thích cậu ấy nhiều bằng số hoa bằng lăng vẫn nở tím cây mỗi mùa hè trước cổng trường trung học phổ thông.

- Bài này cậu tính sai nữa rồi. Vận tốc là 123km/h chứ.

-À...

Chúng tôi đang trong giờ luyện tập Lý. Ben đang so bài tập của tôi với cậu ấy. Vì tôi không rõ nên cậu ấy chửa lại cái bài tôi đã làm sai. Dõi theo nét bút bi cứ trôi trên giấy kèm giọng nói hơi khàn khàn của một chàng trai mới lớn, tôi lại sững người khi liếc ánh nhìn sang khuôn mặt của Ben. Cậu ấy bỗng ngước mặt lên nhìn tôi và nói:

- Nè! Cậu thấy chưa, cậu sai ngay chỗ đổi đơn vị ra ấy.

Tôi nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang bài làm.

- Hả !!! À... À... Đúng rồi.

Tùng... Tùng... Hai hồi trống vang lên báo hiệu hết tiết. Cả lớp lo sắp xếp sách vở và vội ra sân để chuẩn bị học tiết thể dục. Trên bàn tôi vẫn còn nguyên đống sách vở chưa cất vào hộc. Tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và chút trầm tư ẩn hiện trong khối óc.

- Này! Đến giờ học thể dục rồi đấy. Đừng ngồi đó mà mơ với mộng nữa. Đóng sách vở lại rồi ra với tớ, lấy chìa khóa ra đóng cửa phòng lại nữa.

Có chút giật mình khi Ben thốt lên và rồi lại sững người trước vẻ tươi rói của cậu ấy.

- À... À... Ờ... Tớ biết rồi ! hihi

Vậy đấy, Chẳng có ai ngoài Ben làm tôi được là chính mình một cách trọn vẹn nhất. Và cũng chỉ duy nhất cậu ấy làm tôi bối rối đến không còn là chính mình nữa. Nhưng tôi giấu tất cả những điều đó rất nhanh và rất giỏi. Vì xấu hổ. Vì kiêu ngạo. Vì sợ người khác nhìn thấu điều bí mật của mình. Bên cạnh cậu ấy, tôi là cô bạn hay cười, hay suy tư và... Và quả thật nhiều lúc tôi giật mình đã diễn quá tròn vai. Có đôi lúc nào đó, tôi có cảm giác Ben cũng thích mình, nhưng rồi lại không phải. Bất kì điều gì cũng đều mơ hồ.

*

Quảng cáo

Luợt xem: 3.120.
Lượt bình chọn: 0.

Rùa hòa đồng, hay cười và luôn yêu tất cả mọi người ! yes

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chương Một Chiến trường Germain, vùng lãnh thổ Tây Bắc Đế quốc, tháng Hai năm một ngàn tám t...

Đối với nhiều người khi mùa đông đến là sự lạnh giá của mùa đông cũng đến theo .Ai cũng co ro tro...

Tác giả: Trần Mạnh Bảo. Chương 2: Trốn Chạy. Mờ nhạt… Mọi thứ xung quanh đều...

Phỏng vấn nhanh : MỤC ĐÍCH SOÁI XUỐNG TRÁI ĐẤT LÀ GÌ??? Người thực hiện phỏng vấn: Suri Chivas (...