Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Mở đầu

Quảng cáo

Tôi tên Hải(trong giấy khai sinh),Năm đó tôi tròn 13 tuổi, ừ lớp 7 nhỉ? Tôi bị ba mẹ đuổi đi từ năm lớp 7 tôi hận ba mẹ, à không phải 2 con người không đủ tư cách làm ba mẹ tôi, tôi phải lăn lộn, bôn ba nơi khác, may mắn được 1 anh nhận tôi về, lo cho tôi đầy đủ không thua gì người ta, chỉ bởi vì tôi giống em trai anh đã mất của anh ấy, còn nhớ hôm ấy tôi đang phụ bán ở 1 quán nước gần thị xã thì có 1 anh nhìn tôi chằm chằm rồi hỏi chuyện tôi.

  • Này nhóc- anh ấy gọi.
  • Dạ.
  • Em mấy tuổi rồi?
  • Dạ e 13 tuổi anh.
  • Em làm cho nhà hã?
  • Dạ không.
  • Vậy làm mướn phụ gia đình sao em?
  • Em làm gì có gia đình chứ? Em bị họ đuổi đi rồi.- Tôi nói mà giọng vẫn cứng ngắt, không hề run hay buồn bã gì, vì năm xưa người mà tôi gọi là cha thì nghiện rượu về nhà đánh đập tôi, còn người mẹ thì lại bắt tôi làm tất cả việc nhà rồi đêm về lại đánh đập chửi mắng( thực chất là dì ghẻ thôi ), bà ta thì suốt ngày bài bạc,tứ sắc,...
  • Sao vậy, con mà cũng đuổi đi sao?
  • Em không biết nhưng họ tàn nhẫn với em lắm.
  • Anh nghĩ có vẫn đề gì đó em à.
  • Cũng có lẽ.
  • Vậy em nghỉ học lâu chưa?- anh ấy hỏi tôi.
  • Dạ em mới nghỉ 2 tuần thôi.
  • Em có muốn về nhà không?
  • Dạ không, em lặn lội 2 tuần lên tới đây mới có được công ăn việc làm ổn định.
  • Nhà em ở xa không?
  • Cách đây vài trăm cây thôi anh.
  • Sao em lên đây được.
  • Em lấy tiền để dành của lúc trước trốn đi.
  • Chà, vài trăm cây. Em có muốn đi học lại không?
  • Dạ…- tôi bỗng vui mừng nhưng dừng lại ngay vì đâu có được nữa.tôi chợt rơi nước mắt.
  • Sao vậy?- anh ấy hỏi.
  • Em giờ sợ không đủ ăn thì lấy gì mà học anh?
  • Không sao anh có thể lo cho em được.
  • Sao anh tốt vậy? mình đâu có quan hệ gì đâu.
  • Em tới với anh 1 nơi.

Anh ấy dắt tôi đến 1 nơi, đó là nghĩa trang, đến 1 ngôi mộ tôi bàng hoàng, đó là tôi sao? ảnh sao giống quá vậy?

  • Nó là em trai anh đấy. cùng tuổi với em, sao có giống không?
  • Quá giống, lý do anh muốn chăm lo cho em là vậy sao?
  • Đúng rồi.

tôi bàng hoàng trước anh ấy, có vẽ anh ấy chân thành, tôi cũng không do dự gì nhiều tôi theo anh ấy về nhà. 

( chương này là mở đầu nên mình viết hơi ngắn, mong các bạn thông cảm. ủng hộ mình nhéwink...

Quảng cáo

Luợt xem: 2.817.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Mắt thấy quái vật lớn đánh về phía chính mình, mặt đất một khối đã bị bóng ma bao phủ, Đường Tiểu P...

Haizz, đến sang ngày hôm nay thức dậy nàng thực sự dã tim ràng mình đã xuyên không. " Um, thé này...

Vài ngày sau, Diệp cảm thấy khá ổn, mọi việc đều diễn ra rất xuôn xẻ, Thiên thì cứ như một nhân vật ...