Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương CHAP 18: Người con trai ấy-end

Quảng cáo

...5 năm sau...

-Chết tiệt,muộn giờ mất rồi.

     Băng gấp rút thay quần áo,1 loạt thao tác...qua ngần ấy năm nhưng cái tật đi muộn vẫn không bỏ được,không biết vô tình hay cố ý nhưng sếp tổng hầu như không tính toán chi li với nó tuy tỏ vẻ không hài lòng chút.Nó vẫn phải đi xe bus đến công ti,nó chưa đủ tiền mua xe và thi lấy bằng lái 8 lần chưa lần nào đỗ(em không khác xưa).Cũng may là đến công ti còn thừa 1' duy nhất,nó vào thang máy lên tầng 5...dừng ở tầng 2 có 1 đám người có vẻ là đối tác công ti đi vào.Người đầu tiên bước vào thang máy và..."Xoẹt..."1 dòng điện chạy ngang qua người,nó ngước lên nhìn rồi trái tim trỗi dậy đập rộn ràng nhưng có vẻ người kia không để ý đến nó.Nó vô thức theo vị khách kia đến tận tầng 10,nhìn người khách đến đau con mắt.Trong phòng,nó thấy người khách kia ngồi lên ghế mới tá hỏa...WTF...anh ta chính là sếp Tổng mới đến từ 1 công ti Hàn Quốc,người đó...giống Lee đến từng chi tiết.OMG...không thể nào,sếp Tổng lạnh lùng nhìn ra cửa:

-Cô theo tôi đã lâu rồi đấy,có gì muốn nói không...?

-Không,không ạ...

     Băng rối rít rồi chạy ra thang máy 1 hơi,nó đi rồi Lee mới nở 1 nụ cười vui vẻ:

-Vẫn không khác xưa...ngốc nghếch,hậu đậu,vụng về,...

     Căn bản Lee đã suýt chết trong vụ tai nạn năm đó,khi cậu đang mông lung giữa không trung vô tận thì nghe có người gọi,nếu Băng không hét ỏm tỏi tên cậu có chắc cậu đã chết thật rồi.Có lẽ cậu cần phải cảm ơn nó,cảm ơn tình cảm của nó,nhưng trước hết cần phải chỉnh đốn lại phong thái làm việc của nó nếu nó muốn trở thành...nhân viên cấp dưới của cậu.

Quảng cáo

Luợt xem: 1.540.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

* Chúng ta khi đó đều là những đứa trẻ* 1. Tuổi thơ của tôi quay quanh ngôi nhà nhỏ ...

Ah..a chán chết đi mà sao lại chán như vậy chứ ba mẹ bảo mik 1 tuần nx để theo dõi thật là khổ mà......

Gửi xe xong, họ đi thang máy lên tầng 5, nơi có rạp chiếu phim. Hà nói với anh: "Đây là lần đầu tiên...

Từ nhỏ, em đã ở với ba mẹ trong khu tập thể của trường cấp 3 Lưu Văn Liệt ở Vĩnh Long. Bác nào học ở...