Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Anh, người con trai ấy...

Quảng cáo

Tôi là người khá làng nhàn. 16 tuổi mà chưa dành tình cảm cho ai, cứ húi hoái, việc học ấy vậy mà chẳng xuất sắc. Mọi người thường nói không được cái này thì vớt vác lại cái khác ví dụ nhan sắc, cái duyên của mỗi người.. nhưng với tôi thì khác  đã học làng nhàn '' nhan sắc'' được đánh gia là tầm trung do những người "tốt tính'' đánh giá, với những đứa không ưa thì xấu tệ. Thật là vậy tôi xấu thật, mụn nổi chi chít, da thì đen như lội bùn, vừa mập, vừa cao 1m7 ,chẳng ra thể loại gì, nhìn thật dị hợm, tóc tai rối bời, chẳng có phong cách ăn mặc cụ thể thích gì mặc đấy, đôi khi nhìn như một chị 30...và tôi nghĩ rằng chẳng có đứa con gái nào xấu như tôi đâu! Tôi tròn trịa, nảy nở tới nổi mặc áo dài là điều xấu hổ nhưng ai nói mặc kệ tôi vẫn thíc áo dài, mong rằng 1 ngày nào đó tôi mảnh mai, gợi cảm; bọn bạn sẽ thấy tôi đẹp đến nhường nào! . Nhưng điều đó không thể với đứa béo ''bẩm sinh '' như tôi đâu. Chưa chưa khoan màvẫn xấu còn cái duyên đó chứ, ''cái nết đánh chết cái đẹp'' ông bà ta thường nói vậy...ngại quá đi! nhưng đời không như mơ, tôi được lũ bạn thân đánh giá là ''thằng đàn ông'' được nhốt bên trong thân con gái; thẳng thắng, bộc trực.. chẳng khác nào con traishamecứ nói gì nói tôi vẫn là tôi, thoải mái là được.. Nhưng ''đứa con trai ấy'', bỗng hóa thiếu nữ khi gặp anh..cảm ơn người đã đến.

Anh không phải là nam sinh thanh lịch của trường nhưng riêng với bản thân tôi thì anh là nhất trong ngôi trường cấp 3 này. Anh hội tụ những tố chất một soái ca ngôn tình trong những cuốn tiểu thuyết, tôi từng đọc..anh đẹp trai, cao tận 1m8, lại giàu có. Anh cũng chăm chút lắm còn tập gym nữa, cơ bắp cường tráng( các bạn có thể nghĩ sao tôi biến thái hoặc điêu quá! tôi thấy trên FB đấy, ngay khi tìm được Fb thì tôi vào xem hình ngay). Khi đi học, nét soái ca ngôn tình còn tỏa sáng hơn... không thể nào mà không mê đượcmatrix

Anh trên tôi 1 khóa, tôi không biết anh là ai... cho tới khi vào giờ tan trường hôm đó, trong lúc đợi mọi người ra trước cho vắng, khỏi phải chen lấn. tôi trên lầu 2 với nhỏ bạn thân nhìn xuống sân trường, nói chuyện tám chơi sau những giờ học ''căng thẳng''mà mục đích chính là ngắm trai( trường tôi năm đó nhiều trai đẹp lắmmatrix). Tôi thấy anh đi quanh trường chờ học ca tối, tôi khẽ bảo nhỏ bạn thân;

tôi: anh đó đẹp trai quá kìa Trân. 

Trân: đâu thấy ai đâu.

tôi: anh đó đó, đứng gần văn phòng đoàn kìa.

Trân: à. anh đó hả? đẹp trai lắm, anh Đức đó?

tôi ngỡ ngàng tột độ có quen biết gì đâu, lần đầu tôi thấy mặt mà, sao con bạn nói như tôi quen trong truyền kiếp hay anh là người quen lâu rồi tôi chưa gặp nên không nhận ra. con bạn lại bảo '' anh đó học chung bóng rổ với mình hồi cấp 2 đó nhớ không, học chung giờ với tui nè!"thật là trật quẻ '' tụi mình có học chung giờ đâu nói gì vậy thím'', kể từ đó tôi  cảm nắng khi nào cũng chẳng hay.. nhưng định mệnh tần suất tôi gặp anh ngày càng nhiều, vậy là ''bệnh'' nặng thêm ''bệnh''..dù ngày hay đêm xuống ,hình bóng ấy cứ trong đầu tôi, tôi cố tìm bằng được anh, họ tên là gì? học lớp nào? lại lần nữa tôi lần nữa hỏi ăng-ten của tôi. '' nè Trân bà biết anh đó học lớp nào không?'' đúng là phủ sóng rộng khắp, con nhỏ đáp lời ''ảnh học b5, khoái ảnh rồi chứ gì, chịu không làm mai cho nè". Tôi giả vờ như e thẹn, từ chối ríu rít '' đâu có, đâu có thấy đẹp trai nên hỏi vậy mà', may mắn một lần nữa mỉm cười với tôi hay sao ấy, kiểm tra giữa học kỳ 1, trường treo thông báo, số báo danh ngoài tên mình tôi tìm khắp đặc điểm lớp b5, tên đức, họ tên hiện rõ trong mắt tôi, không có người trùng tên học chung với anh ấy, anh là người duy nhất trong lớp đó tên. Tôi được giới thiệu với anh bởi con bạn, anh nhẹ nhàng, giọng nói trầm ấm và anh có nụ cười lam tôi nhớ nhung từng ngày, chắc rằng anh đã bước ra từ tiểu thuyết thật...một ngày, hai ngày, ba ngày...tôi nhận ra mình không còn cảm nắng anh nữa rồi, tôi rung động vì anh đứa con gái được so sánh như thằng con trai đã vì anh mà yểu điệu, mòng mong hơn ..và tôi chợt nhận ra anh đã làm tim tôi rơi rụng đâu đó, nó không còn nghe tôi nữa...và tôi biết nó đang ở chỗ anh, và tôi đã biết mình yêu anh...

Quảng cáo

Luợt xem: 990.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Đang ngủ thấy nhà mình rộn ràng hẳn lên. Tấm buồn bực, lề mề đi ra. "Ôi! Tiên nam đây rồi!" ...

Chung quỳ lao thẳng đến chĩa "phá hồn kiếm" vào thẳng ngực thần trùng, nhưng thần trùn...