Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: Hai trái tim lên tiếng

Quảng cáo

         Phong bị dẫn đi khắp tầng 17 để đến phòng họp. Anh gần như thở không ra hơi khi đến được căn phòng họp nội bộ. Công nhận, anh nghĩ, Manage quả là hoành tráng. Từ lúc lấn sân sang các ngành khác, khối tài sản và danh tiếng của tập đoàn ngày càng gia tăng. Thảo nào nguyên một tầng của nó rộng như là trung tâm thương mại vậy!

          Minh đặt trước mặt anh một chồng giấy tờ cao ngất :

         _ Đây là hợp đồng này! Cậu kí vào trang 17;18 và 35 hộ tôi! Còn đây là luật giao dịch cũng như là luật quản lý cậu chỉ cần kí vào trang 3 thôi! Còn đây - cô đưa ra một phong bì màu vàng - là hợp đồng riêng của tôi và cậu. Đọc đi! 

          Phong chăm chú đọc hợp đồng của cô. Quả là con gái doanh nhân có khác, lời văn gãy gọn súc tích làm sao! Anh chỉ chú ý một dòng khá là hay ho :

17. Giữ mối quan hệ chuyên nghiệp ở MAE, không coi nhau là bạn, chỉ là người dưng.

Sao lại kì quặc thế ? Anh lắc đầu, đôi lông mày nhíu lại. Cô gái này, tâm tư khó hiểu thật! Tuy vậy, anh vẫn kí vào các trang mà Minh giở sẵn. Thôi, anh nghĩ, được làm một ca sĩ ở Manage là quá ngoài-sức-tưởng-tượng rồi, tí chút này nhằm nhò gì !

           Minh, sau khi lấy lại hợp đồng, cô đưa cho chủ tịch và hỏi :

       _ Hôm nay bố có về ăn tối không ạ ?

       _ Hôm nay bố có buổi gặp mặt với giám đốc ngân hàng, chắc về muộn đấy. Con cứ ăn trước đi! Bố yêu con. - ông hôn lên đỉnh đầu cô con gái đang phụng phịu.

           Phong đang lớ ngớ đứng gần đấy, buông ra một câu rất đỗi ngây thơ :

      _ Hay Minh đi ăn với tớ đi. Tớ cũng đói bụng quá rồi, nhé!

Cả Minh và chủ tịch đều quay ra, mặt cô sa sầm lại. Chỉ có chủ tịch là cười phá lên, vỗ vai anh, nói :

       _ Giỏi lắm chàng trai! Được, ta cho phép- ông quay sang Minh- con bỏ cái mặt hắc ám ấy đi được không? Trông kinh chết đi được!

---------------------------------------------------------

            Minh và Phong rảo bước trên phố. Với một cô bé từ nhỏ đã nhìn thành phố qua ô cửa sổ như Minh, đâu hoàn toàn là một góc nhìn khác. Người và người, đâu cũng thấy. Họ đi trên những chiếc motor thời thượng hay những chiếc ô tô cao cấp, lướt trên phố như những con thoi. Những ngọn đèn đường như ánh sao sa, nhìn đẹp mê hồn.

            Đi được một lúc, Phong hỏi cô :

     _ Cậu đã đói chưa?

     _ Rồi!

     _ Đi theo tớ nào !

Anh dắt tay cô chạy dọc các con phố. Lòng bàn tay anh ấm áp và rắn chắc, mang cho cô cảm giác an toàn mà trước đây chỉ có bố cô mới có thể mang lại trước đấy. Mặt Minh đỏ bừng, đôi chân vẫn chạy theo anh, chàng hoàng tử trong mơ của cô. Phong dắt tay Minh chạy mãi rồi anh bất ngờ khựng lại, hào hứng tuyên bố : 

       _ Đến nơi rồi !!!

Minh thở dốc nhưng vẫn cố gắng ngắm nhìn khung cảnh trước mắt. Oa, cô nghĩ, đẹp quá đi. Một hội chợ đang diễn ra thì phải. Hàng quán lúp xúp, tỏa ra hương thơm lừng. Tán cây mimosa thả những các hoa rơi như tuyết trắng xuống đất. Những ngọn đèn lồng như những đốm lửa chiếu sáng màn đêm đang từ từ buông xuống. Thật là đông vui quá! Đối với Phong, đây có là đã quá quen, nhưng đối với Minh, đây là thế giới mới mà cô chưa từng biết đến. Minh mải mê ngắm nhìn cảnh vui nhộn ấy mà đánh rơi chiếc mặt nạ lạnh lùng vốn có. Phong say sưa ngắm nhìn cô, rồi anh lên tiếng :

    _ Cậu muốn ăn gì chưa, ở đây có nhiều món ngon lắm!

    _ Đi, mình đi đi! Tớ đói quá rồi!

Họ men dọc con đường nhỏ ngang qua các quán ăn chật kín người. Minh mua một hộp bánh cá ngọt và mặn, vừa đi vừa gặm và tấm tắc khen ngon. Đây không hề giống với những món ăn được chuẩn bị công phu ở nhà cô và Minh thì thích thế. Phong nắm tay cô vào một quán nước ( chỉ để đỡ lạc nhau ) và gọi một cốc nước uống chung. Phong, vốn thân với bác chủ quán, lập tức bị nhận ra ngay. Bác chủ quán chỉ vào Minh và nói :

      _ Bạn gái Phong đấy à? Ôi, con bé xinh đáo để!!

Mặt Minh đỏ bừng lên vì xấu hổ. Phong cũng lúng túng không kém, anh chỉ đáp :

      _ Kh...không phải đâu ạ! B... Bác nhầm rồi! 

      _ Thôi, tôi biết tỏng tâm can anh rồi! Đã lâu chưa, nói bác nghe?!

      _ Thôi, bác kì quá à!! - Phong rời khỏi quán kéo theo Minh, mặt đỏ gay. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa bao giờ cảm thấy tim đập mạnh đến vậy. Minh rên đau, tiếng cô như lạc đi trong biển người :

    _ Phong, đau tớ!! Thả tớ ra!!! Phong!!

           Phong dắt tay cô chạy như bay cho đến khi đã tránh xa ánh đèn hội chợ. Anh gục xuống cạnh một gốc cây, thở hổn hển. Và đến lúc đó, anh mới thả tay Minh ra. Minh cố nén tiếng rên, xoa bóp cổ tay hằn lên vệt đỏ sậm và đôi chân mỏi nhừ. Cô rất muốn tát Phong một cái nhưng, mọi nguồn năng lượng trong cô như cạn sạch khi thấy khuôn mặt đỏ bừng hối lỗi của anh :

      _ Minh, t...tớ xin lỗi, tớ đã làm cậu đau rồi - Phong lặng lẽ xoa bóp cổ tay cô, nhẹ nhàng như nâng thủy tinh vậy.

      _ Không sao đâu mà! - Minh mỉm cười - Đây là lần thứ 2 cậu xin lỗi rồi đấy tớ mà mình gặp nhau có 2 ngày!! Thôi, tớ không sao đâu, tớ hiểu mà!!

          Phong kéo tay cô đứng dậy và bắt đầu nhìn quanh. Đây là một ngọn đồi sau khu hội chợ khá xa. Phong ngạc nhiên, khung cảnh ở đây đẹp thật. Vầng trăng non trên cao nhuộm bạc khắp khu đồi, soi sáng cả anh và cô, khiến bộ đồng phục xam xám của cô nhuốm màu bạc. Trước đây, có lẽ, anh chưa bao giờ quan sát cô kĩ càng và đã không thể nhận ra vẻ đẹp sáng ánh trăng ấy. Làn da trắng muôn muốt và đôi mắt trong trẻo. Tim anh đập thình thịch, anh liếm ướt đôi môi khô trong hồi hộp. Thứ cảm xúc này là gì nhỉ?, anh tự hỏi.

          Minh lặng lẽ ngắm nhìn mặt trăng vằng vặc và anh. Trái tim cô đãi. bắt đầu lên tiếng...

Quảng cáo

Luợt xem: 3.818.
Lượt bình chọn: 0.

Một con dở hơi cung Thiên Bình không có gì đặc biệt

Sắp xếp bình luận theo

7 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

__________________ Ta học được gì ở nỗi đau? Là vết thương đau hơn vết xước? Hay là đ...

Tâm Tâm: “Hàn Hàn, An An, ra đây đi, mọi người có chuyện muốn hỏi các anh. Đúng rồi, còn cả Tiểu An ...

Tôi là một người con gái không hoàn hảo: - Đi học muộn - Ít học và làm bài tập - Còn lười...

Thanh xuân trong tớ, trở nên tươi đẹp vì có cậu! --------- Tiếng chuông reo vào lớp vang lên, ...