Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: tôi đã từng gặp em?

Quảng cáo

Vào một đêm mưa tầm tã, tôi đang lang thang trên đường thì thấy một bóng người nằm bất tỉnh ở đó. tôi bước lại gần nhìn.

- đây không phải là jungkook sao?

Tôi trố mắt ra, đúng vậy, tôi rất hâm mộ BTS và không có thông tin nào về họ mà tôi không biết.

- này....!

Tôi lay jungkook, nhưng anh ta vẫn nằm yên đó.

- tôi sẽ gọi cứu thương!- tôi lấy điện thoại ra.

- đừng gọi cứu thương!

Jungkook giữ lấy tay tôi, có vẻ như anh ấy đã mệt lắm rồi.

- cô đưa tôi đi đâu cũng được, nhưng đừng gọi cứu thương!- jungkook.

tôi gật đầu rồi đưa jungkook về nhà mình. vừa đặt anh ta xuống thì điện thoại của jungkook vang lên.

- điện thoại...

- cô nghe dùm tôi!- jungkook đưa điện thoại cho tôi.

- sao chứ? mình được cầm điện thoại của ngôi sao luôn!

Tôi nói thầm rồi cầm điện thoại của jungkook lên.

- a..lo!

- jungkook à! em đang ở đâu vậy?- giọng nói của V vang lên.

- ở.... ở.. nhà bạn!- tôi lắp bắp.

Bên kia không nói gì, bỗng từ đâu có một giọng khác chen vào, nghe thôi tôi cũng đủ biết đó là Jimin:

- nhớ về sớm đấy!

- v...vâng ạ!

Tôi tắt điện thoại rồi để cạnh jungkook.

- đúng là... 

Vài giờ sau, jungkook tỉnh dậy và cảm thấy bàn tay của mình đang bị một ai đó nắm chặt. Khi nhìn thấy khuôn mặt của tôi, anh liền có cảm giác thân quen.

Hồi tưởng: 10 năm trước, trong một công viên, một cậu bé với mái tóc nâu nâu đanh chơi xích đu.

- oa thích quá!

Cậu bé đó chính là jungkook, một cậu nhóc dễ thương. Bỗng từ đâu xuất hiện một đám người mặc đồ màu đen xuất hiện và bắt cậu đi.

Khi đến nơi, họ lôi cậu đến một căn phòng và bỏ đi.

- hic hic!

Cậu nghe thấy tiếng khóc của một ai đó. 

- bạn là ai?- jungkook bước tới gần cô gái đó.

- mình là... ana... còn bạn?- cô bé ngước đầu lên nhìn.

- mình là jeon jungkook, nhưng cứ gọi mình là jungkook thôi là được rồi. Nhưng tại sao bạn lại bị bắt?

- vì mẹ mình nợ tiền của họ.. nhà mình nghèo lắm. Còn bạn?

- mình cũng không biết. Nhưng ana này, nếu như có lớn lên thì hai tụi mình cưới nhau nha!- jungkook nói nhỏ xíu.

- ừ...

Nhưng rồi, chỉ vài năm sau, mỗi người một nơi, cậu thì là một ngôi sao nổi tiếng, còn tôi ana thì lại là một học sinh bình thường, dường như ký ức về ngày hôm đó của tôi đã bị lãng quên, nhưng jungkook vẫn còn nhớ... 

Trở về hiện tại.

Jungkook nhăn mặt, dường như một quá khứ đau buồn đã ùa về, cô gái tên ana mà cậu đã tìm mấy năm nay không biết tung tích như thế nào, hình như cậu đã có tình cảm với cô ấy khi lần đầu tiên gặp mặt.

- oáp!

Tôi ngáp ngủ

- này! Ấy!

Jungkook lay tôi.

- sao? Cháy nhà hả mẹ?

- nhà không cháy! 

Tôi dụi mắt " cái gì?", thần tượng đang ở ngay trước mắt. 

- anh... anh...

- lạ lắm sao?

- anh ... tôi có nằm mơ không?

- có lẽ

- sao anh lại ở đây?

- hôm qua cô đã cứu tôi đấy thây

Jungkook nhìn tôi

Quảng cáo

Luợt xem: 306.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Là la la lá ...lá la là la Sau mấy ngày căng thẳng , mệt mỏi . Cuối cùng lễ giáng sinh cũng đến ,...

|INTRO| Teaser. *.Lời tác giả: "Cô dâu tám tuổi” là một bộ phim truyền hình Ấn Độ có sức ảnh hưởn...