Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 49: Hóa giải.

Quảng cáo

Chương 49

  • Ngọc Anh...em làm sao vậy ? Ngọc Anh...

Người e mềm nhũn, giọt nước mắt lẫn giọt mưa hòa quyện với nhau ướt đẫm khuôn mặt nhợt nhạt của em. Em gầy hơn trước, hai bờ má phính tôi vẫn thích ghẹo ngày nào nay chẳng thấy nữa. Mà nó đã hõm lại đôi chút, quầng mắt sẫm lại vì mất ngủ rồi xưng lên vì khóc...Tại sao lại thế hả cô bé ? Em quên a để đến với người khác đáng nhẽ e phải vui phải hạnh phúc chứ...sao e thiếu sức sống đến mức này ? Tại sao vậy ?

Đỡ e trên lưng, tôi càng cảm nhận rõ được những ngày vừa qua e như thế nào. Bỏ bữa, bỏ ngủ, khóc...Cứ nghĩ đến là tim tôi lại nhói lên từng hồi. Em ác lắm biết không hả. Quấn cái áo đang mặc vào bàn tay đang rỉ máu của em, tôi cố gắng ôm e thật chặt vào người để tôi có thể truyền chút ít hơi ấm sang thân thể lạnh ngắt của em...Có lẽ em chờ tôi rất lâu rồi...

  • anh, nó làm sao vậy a ? - con e sốt sắng khi vừa thấy tôi bước lên hành lang
  • mày về phòng kiếm bộ quần áo thay cho NA
  • vâng

Cố ngăn giọt nước mắt, tôi nhanh chóng rảo bước qua phòng Nhung, tôi không muốn cô ấy thấy...chí ít là lúc này. Một mình tôi khổ là đủ lắm rồi.

Đặt e lên giường, tôi khẽ chạm lên đôi môi đang mím chặt vì lạnh, tôi nhớ chứ, nhớ những nụ hôn ngọt ngào e trao cho tôi, nhớ vị son môi mà chẳng bao giờ tôi biết nó là vị gì. Nhớ từ ánh mắt, nụ cười hay cái chun mũi mỗi khi làm e giận.

  • a ra ngoài đi để e thay đồ cho nó
  • Trời vẫn mưa từ lúc ấy, mưa rả rích mưa nặng hạt, mưa cuốn theo nỗi buồn vô tận vào trong tôi, thật nhiều...
  • anh - Nhung nhẹ nhàng tiến lại chỗ tôi
  • ….
  • a không sợ ướt à ?
  • ….
  • e biết a đang rất buồn, nhưng...mọi chuyện sẽ qua thôi anh...
  • Hai ánh mắt bỗng chạm nhau trong thoáng chốc làm cô ấy bối rối đưa bàn tay hứng lấy giọt nước trước mái hiên. Đơn độc và nặng nề.
  • cám ơn em…
  • hì…
  • thôi...em... vào đây…anh cũng vào phòng đi không cảm đấy
  • ừ, anh biết rồi...

Ngại ngùng, kìm nén, đau...tôi đang reo rắc tất cả mọi thứ ấy cho N. Giá như e đừng mở lòng với tôi thì có lẽ đã khác. Tôi tồi, quá tồi phải không ?

“Phải làm thế nào để em có thể như trước đây Nhung ? “

  • anh vào trông nó đi để e ra ngoài mua thuốc - con e mở cửa với cái giọng khó chịu, chắc nhìn vết thương ở tay NA nó điên tôi lắm
  • thôi mày ở nhà đi, để đấy tao đi cho
  • a muốn ốm theo nó nữa à, nhìn lại người a đi

Cởi trần, đôi mắt khờ dại và hai bàn tay run run vì sợ, tôi chẳng khác nào một gã hành khất đang bơ vơ giữa dòng đời, mang trong mình đầy tội lỗi.

  • có chuyện gì vậy TA, ai đang nằm trên giường thế kia ? - P, D hớt hải chạy sang nhìn tôi đầy tò mò khó hiểu
  • à cái NA nó…
  • mày đi mua đi, tao ở nhà trông cho - tôi ngắt lời
  • ơ…
  • đi đi
  • vậy có gì 2 chị trông NA hộ e nhé, e ra ngoài một lát
  • ừ đi đi, cầm ô theo không ướt...NA làm sao vậy a ? - P liếc qua tôi
  • không có chuyện gì đâu, 2 đứa về phòng đi a tự lo được - tôi mệt mỏi ngồi cạnh e, chẳng buồn đến 2 cô bé vẫn ngơ ngác đứng đó. Tôi muốn đươc một mình, vậy thôi.

5p...10p...trôi qua, e vẫn nằm yên không nhúc nhích. Chỉ có bàn tay e khẽ run rẩy được ôm trọn trong tay tôi. Máu từ áo thấm đẫm cả sang tôi...chắc e đau lắm đúng không...chỉ tại a quá vô tâm, quá lạnh lùng...để rồi lại làm e tổn thương. A có lẽ không xứng đáng làm người bảo vệ, che chở cho e nữa rồi...Và có lẽ…

  • a tháo cái áo ra đi, e mua về rồi đây
  • nhanh lên a, máu nó chảy nhiều lắm rồi kìa - con e sợ sệt đẩy tay tôi ra
  • thôi a ra kia ngồi đi, như người mất hồn thế này thì trông cái gì...

Xong xuôi, nó tất bật gọi điện cho mẹ NA, rồi mượn nồi áp suất, vo gạo nấu một nồi cháo. Còn tôi cứ ngồi bất động nhìn e ngủ, thi thoảng lại áp tay lên má e, vuốt vài lọn tóc khô đang bết lại vì nước mắt.

  • a còn ngồi đấy làm gì, không đi tắm đi, người ngợm như kia mà cứ ngồi lì đấy
  • e nấu xong rồi đây, tí tắm xong a ra mà ăn cho nóng
  • à mà tối a lên gác ngủ để e ngủ với nó còn trông cho, e trải chiếu xong hết rồi đấy
  • ừ ừ cái gì cứ ngồi đấy mà ừ, điên thế

Nó gắt lên, kéo tôi vào nhà tắm chả khác nào chị chăm e

  • đấy quần áo a đấy, tắm đi cho tôi nhờ, chăm 1 người đã thở không ra hơi giờ thêm cả lão này nữa...sao số tôi nó khổ thế hả giời

Tôi bật cười, chả hiểu sao cái đứa suốt ngày lên mặt dạy dỗ, quát mắng nó là a nó mà hôm nay bị nó nói như con.

  • NA tỉnh rồi a ơi - nó gọi vọng vào
  • ờ...gì cơ...gì cơ…
  • nó tỉnh rồi, điếc à
  • ờ...thế à...tao xong rồi đây - lại bị nó quát lần nữa

Vội vàng mặc quần áo, tôi lao nhanh lại chỗ e như một đứa trẻ.

  • em...em không sao chứ
  • anh...em xin lỗi...em có lỗi với anh - nước mắt e chảy dài, e khóc
  • không, tại a, tại a làm e đau, e đừng khóc nữa
  • anh...anh...đừng bỏ em nữa nhé...đừng quay lưng lại với e nữa nhé...đừng nhìn e như thế nữa nhé...tim e không chịu được…- cô bé ôm lấy tôi thật chặt, khuôn mặt e áp vào ngực tôi chẳng muốn rời. Hơi thở hòa quyện với nước mắt làm tôi thêm ấm lạ.
  • hai người làm cái gì vậy, không thấy tôi đang lù lù ở đây à - con e ngồi vắt vẻo trên ghế nhìn hai đứa tôi
  • ừ...ừ...cám ơn bà nhé...tôi… - e ngại ngùng buông tôi ra, giọng lí nhí
  • gớm...yêu nhau cho lắm vào, rồi làm khổ cái thân tôi. Đấy 2 ông bà có bón cháo cho nhau thì bón đi, tôi sang kia cho tự nhiên
  • lượn đi con điên - tôi cười
  • đấy, bà xem...coi e gái như osin...chẹp
  • hì hì...cám ơn bà nhé

Chờ nó đi khỏi, tôi quay sang e, nhìn ngắm e thật lâu...từ ánh mắt đến nụ cười trong trẻo ngày nào. Nhìn thấy e thế này, tôi chẳng còn muộn phiền nữa, vì tôi biết người e yêu là tôi.

  • anh…
  • ừ...anh đây
  • a không muốn nghe e giải thích à
  • anh…
  • thật ra...mọi chuyện là do e hiểu lầm...nên e muốn a ghen...vậy thôi… - cô bé cúi mặt. Chắc vì e sợ nhìn ánh mắt của tôi lúc này
  •  hiểu lầm ? – tôi ngạc nhiên
  • Vâng…hôm đấy…

Cô bé kể lại cái ngày mà lần đầu tiên thôi trông thấy e tay trong tay với người khác. Dù đã qua nhưng mỗi lần nhắc lại, lại làm tôi thấy khó chịu, bứt rứt…

  • Trưa hôm đó, e gọi điện cho a nhắc a đến đón nhưng không được, e nghĩ chắc a bận gì đó thôi nhưng…
  • Nhưng sao…
  • Bạn e gọi điện nói a đang chở người ta, cười nói vui vẻ lắm…mà người ta thì…ôm eo anh…nên em… - cô bé của tôi rấm rứt chợt khóc

Còn tôi, tôi cố gắng nín cười vì tính trẻ con ngây ngô của e. Hóa ra là e tưởng cái Uyên là người thứ ba xen vào giữa tôi với cô bé. Đúng thật là hôm đó tôi chở Uyên về, trên đường hai đứa cũng trêu nhau mấy chuyện vặt vãnh. Người khác nhìn vào sẽ nghĩ là người yêu thật.

  • Thế sao e không bắt a giải thích mà cứ im lìm rồi còn chuyện sáng nay nữa – tôi hỏi lại
  • Tại vì…tại vì…mà sáng nay đấy là a họ e mới ở trong nam ra chơi…tình cờ gặp a nên e…
  • Ha…ha…hóa ra là thế…- tôi cười
  • Ơ…sao a cười e…mà…a cũng…ghen đúng không – cô bé chun mũi nhìn tôi, vẻ mặt ngây thơ lắm
  • A yêu em thì a mới ghen chứ…- tôi ôm e vào lòng, vuốt nhẹ mái tóc sau lưng e làm mùi hương từ e tỏa ra quyến rũ tôi lạ lùng
  • Anh…chị ý…là bạn thân a hả ?
  • ừ…bạn thân từ hồi mặc quần thủng đít ý…- tôi cười
  • anh này…- e nhéo tôi trách móc
  • sao a không nói với e
  • thì e có chịu gặp a để nói chuyện đâu
  • ai không chịu gặp ai cơ ? – NA hờn dỗi, môi chu lên
  • ờ thì…lỗi của a được chưa ? – tôi nhéo cái mũi đáng yêu của e
  • anh…e không thích người khác ôm anh đâu
  • ừ…nhưng…
  • e không biết…e không thích…kệ đấy
  • được rồi…được rồi…cái thân này là của mình e thôi
  • nhớ đấy…

Vậy đấy, đợt sóng gió đầu tiên giữa tôi và em nó diễn ra như thế đấy. Rất nhanh đến và rất nhanh đi. Dù mọi chuyện có khó khăn, có hiểm trở đến đâu…nhưng chỉ cần hai người tĩnh lại, chịu nhìn nhận từ hai phía thì mọi chuyện cũng sẽ qua. Cơn sóng của tôi cũng vậy…Tình cờ chiều hôm đó e gặp Uyên trong một quán café nhỏ, và...mọi hiểu lầm được giải quyết.

Yêu nhau, giận dỗi nhau, hờn ghen với nhau nó giống như khi ta chế biến một cốc café. Ở đó, sữa là tình yêu, café là hờn ghen…gộp lại với nhau ta có được một tình yêu đích thực. Vị đắng nơi đầu lưỡi, vị ngọt đọng lại sau cùng…

Nhưng…chẳng ai có thể biết trước được sau này sẽ ra sao, chỉ biết cùng nhau cố gắng bước tiếp mà thôi…Vì sau này nếu có rời xa nhau cũng không hối hận...Cuộc sống thật trớ trêu đúng không ?.

.

.

.

.

.

.

.

.

Hiện tại !

 

Thế là bốn thằng chúng tôi cùng chị Nguyệt rủ nhau đi nhậu. Vì còn sớm nên mọi người đồng ý phóng xe quanh khu hồ Gươm cho mát. Cũng là để mua kem ăn, lâu rồi chả ai được thưởng thức cái vị ngọt xen lẫn vị mát của kem. Có lẽ ai cũng lớn cả, ai cũng bộn bề với cuộc sống bon chen mệt mỏi…chẳng còn thời gian để quan tâm đến thứ mình thích nữa. Những lúc như thế này tôi chỉ muốn được quay lại thời còn trẻ con…cố tiết kiệm từng đồng 200, 500 lẻ rồi chờ tiếng “bip…bip…bip” của bác bán kem đi ngang qua để mua, để làm nguôi cơn nóng trưa hè. Giờ thì hết rồi, quê tôi các quán giải khát mọc lên nhiều, kem thì được nhập theo lô, loại kem nào cũng có…đâm ra “kem…bíp…bíp” cũng từ đó mà lụi dần đến mất hẳn.

  • nóng thế này thì ăn gì đây mấy ông tướng – vừa ăn chị Nguyệt vừa hỏi
  • ừm…lẩu thì không được, nướng thì càng không…3 đứa mày có ý kiến gì không – thằng Q xoa cằm ra vẻ suy tư lắm
  • đi uống bia với mực, cá chỉ vàng, nem chua đi…tao biết quán này ngon lắm – Thằng T hí hửng
  • ờ được đấy, nóng thế này cứ bia mà vã thôi – đến lượt thằng M
  • cu này sáng kiến hay đấy, lâu lâu chị cũng chưa ăn nem chua…thèm ghê…hì hì
  • ôi giời, chị động đến đúng dân nhậu rồi, nó thì cái gì chả nghĩ ra – M đá xoáy
  • ờ không biết thằng nào…
  • đi thôi ngồi đấy mà hack não nhau, tao nóng lắm rồi – tôi cằn nhằn
  • à này…hay mày chở chị nhé…tí uống vào đi xe chị không an tâm – chị Nguyệt giật áo tôi
  • thế cũng được…thế xe chị thì cất đâu ?
  • ờ…mấy đứa, quán mình ăn chỗ nào đấy ?
  • dạ, chỗ XXX gần YYY ấy chị
  • may quá gần nhà chị, thế mày đi cùng chị về nhà để chị cất xe
  • ok, mấy đứa m đi trước đi, tao đi cùng chị Nguyệt về nhà chị đã
  • ok, hai chị e nhanh lên nhé

Giờ tan tầm nên khu gần hồ Gươm khá đông, dù là ngày nghỉ. Trời thì nóng mà thêm khói bụi xe máy làm không khí càng ngột ngạt. Tội chị Nguyệt, thân con gái mà lại phải dìu dắt cái xe nặng thế kia, nhưng biết sao giờ…cố gắng mà nhích từng đoạn, từng đoạn một thôi. Mất hơn nửa tiếng mới về đến nhà chị. Ở đây khác hẳn các khu phố khác, tĩnh lặng mà thanh bình. Chẳng có tiếng còi xe, tiếng quát nhau í ới. Quanh đó còn có mấy nhành cây hoa giấy leo kín cả ngõ nhỏ.

  • Cứ để xe đấy, vào nhà đi cho mát, chờ chị tí nhé
  • Vâng, chị cứ kệ e.

Người Hà Nội gốc có khác, căn nhà chị nhìn rất đơn giản, trang trí không cầu kì nhưng mọi vật dụng trong nhà đều được sắp xếp rất chuẩn mực. Từ ảnh treo tường đến mấy chậu hoa nhỏ, vài ba bộ đồ dùng cũ mà tôi không rõ là gì. Có lẽ đấy là kỉ vật được lưu giữ lại cho mai sau.

  • Ơ, thằng cu Đức đấy à, cháu đến bao giờ thế ? sao biết nhà bác ? – Bác bán bún đầu ngõ nhà tôi đon đả
  • Dạ, cháu chào bác…cháu mới đến thôi ạ, chị… - tôi hơi bất ngờ vì bác nhìn khác quá, đúng kiểu mẫu người phụ nữ của gia đình, khác hoàn toàn hình ảnh mà tôi vẫn thấy
  • À cái Nguyệt nó dẫn về hả, cái con này, lại chạy đâu rồi, cháu ngồi uống nước đi
  • Vâng, bác cứ kệ cháu…
  • ở mà…tí chị e đi đâu hả - bác ngồi đối diện tôi cười hiền hậu
  • dạ, tí nữa cháu với chị ý đi ăn bác ạ
  • thế hả, tốt quá, hai mấy tuổi đầu mà suốt ngày ở nhà chả đi đâu. Chán lắm
  • ơ…vâng – tôi ấp úng
  • mà cháu có người yêu chưa ? – bác nhìn tôi rò xét
  • dạ…cháu…cháu
  • à, bác nhớ rồi, có rồi đúng không ? mấy lần dẫn xuống quán bác ăn bún còn gì ? yên tâm bác không bắt cháu rước cái Nguyệt nhà bác đâu – bác cười
  • dạ…phù… - tôi thở phào nhẹ nhõm, tí nữa thì không biết mặt mũi đâu mà nhìn chị N
  • mẹ cứ trêu e nó, e nó đang thất tình đấy – chị Nguyệt từ trên cầu thang đi xuống nhìn tôi lém lỉnh
  • ôi giời, sao tao vừa thấy nó bảo nó có người yêu rồi
  • thất tình nên mới rủ con đi ăn đấy mẹ ạ…
  • cha tiên nhân bố các anh, thất tình lại còn đi ăn uống, thế tôi thất tình cả đời cũng được
  • thôi tụi con đi đây, mẹ ở nhà ăn cơm với bố nhé hì hì
  • thế mọi ngày tao ăn cơm mới cái ghế à
  • cháu đi đây bác ạ, cháu chào bác
  • ừ khi nào rảnh thì qua bác chơi, à mà bảo cả cái TA nữa nhé
  • dạ vâng, thôi cháu đi đây ạ
  • ừ, hai đứa đi cẩn thận nhé

Bữa nay chị Nguyệt nhìn khá trẻ trung, quần ngố rộng ống bó gối, áo thun hồng in hình doreamon, chân đi dép tông (sleep cái này bó tay) tóc thì búi cao để lộ cả phần cổ trắng ngần. Thật sự nhìn chị chả ai bảo đây là người đã 24, 25 cả, hình như con gái Hà Nội luôn có nét đẹp rất riêng thì phải.

  • chị lấy cái áo doreamon ở đâu ra vậy, trông chả giống chị gì hết – tôi vừa lái xe vừa hỏi
  • áo của chị chứ của ai, không giống chỗ nào ?
  • áo này chỉ dành cho mấy e teen teen thôi, chị thì…
  • ý cu là chị già hả
  • ừ thì….
  • Cái thằng, chả biết nịnh con gái gì cả, đi với tụi e thì chị phải ăn mặc trẻ trung chứ, haizzz
  • Thì tính e vốn thế mà hì hì
  • Bảo sao thất tình
  • Đâu có đâu
  • Thôi đi ông tướng, qua sao được mắt chị
  • Tập trung lái xe đi không lại…
  • Rồi rồi, e biết rồi

May quán này gần nhà chị nên chẳng mấy chốc chúng tôi cũng tới nơi. Giờ mới hơn 6 rưỡi mà các bàn đã có kha khá người ngồi, hầu hết là lứa tuổi thanh niên, thiếu niên. Cũng phải, tầm trung niên thì người ta lại không thích lắm mấy chỗ đông vui ồn ào, mà hay ngồi ở nhà với gia đình.

  • Alo, a không ăn cơm nhà à – giọng con e lanh lảnh trong điện thoại
  • ừ…nay tao đi ăn với bạn rồi…m ở nhà tự túc nhé
  • thế mà giờ mới gọi – nó hậm hực
  • tao quên, thôi tao ăn đã thế nhé
  • “rụp”

Thật là, vào quán nhậu với gái có khác, không thể nào tránh được các cặp mắt dòm ngó của mọi người xung quanh. Lần sau chắc bảo chị hóa trang thành đàn ông mất, đến mình là con trai còn thấy khó chịu huống hồ chị là con gái.

  • Đây trên này hai người ơi, làm gì mà lâu thế, chờ mãi – thằng Q ngó đầu xuống nói to
  • Hì hì, thế đã gọi món gì chưa – chị Nguyệt nhìn nó cười
  • Gọi hết rồi chị ơi, chỉ chờ mỗi 2 người thôi đấy
  • Thôi lên đi chị, kệ xác nó – tôi hùn hùn chị
  • Rồi rồi, khổ

Tầng trên khá vắng khách, ngoài bàn tôi ra thì chỉ có 1 bàn ở góc xa hình như cũng mới đến. Vậy lại hay, như thế chúng tôi có thể nói chuyện ăn uống thoải mái hơn.

  • Chị Nguyệt, chị năm nay bao tuổi rồi ạ - thằng T mặt nghiêm nghị
  • Chị 24 sắp 25 sao thế e – chị vừa bóc nem chua vừa nói
  • E nghi lắm nha
  • Nghi ? sao lại nghi chị ?
  • 24 25 mà chị mặc cái áo doreamon teen hết phần người khác thế này à – mấy đứa cười lớn
  • Đúng là… - chị cũng cười theo
  • E đùa thế thôi, nhưng phải nói là chị nhìn trẻ thật đấy hì
  • Khỏi phải khen, nào uống – chị nâng cốc
  • Uống thì uống
  • Hai…ba…zô…hai…ba…uống

Bữa nhậu của tụi tôi với chị diễn ra khá thoải mái, dù mới gặp chúng bạn tôi nhưng chị nói chuyện cực kì cởi mở dễ gần. Chẳng khác gì bạn lâu năm cả. Chị kể, hồi bé chị nghịch lắm, tóc thì cắt ngắn áo đồng phục thì tay áo toàn vén lên như con trai. Nhảy dây thì không thích chơi, toàn chơi mấy trò của con trai. Thế mà năm nào cũng được học sinh khá giỏi. Chả ai nghĩ một cô bé như thế lớn lên lại nữ tính, dịu dàng như bây giờ. Chả bù cho con e nhà tôi.

  • Nào, giờ thì đến chuyện của cu Đức, nói ra rõ đi để mọi người tìm cách giải quyết cho – chị nhìn tôi sau khi uống hết gần nửa cốc bia
  • Chuẩn rồi đấy chị, thằng này nó lì lắm, bạn bè thân với nó thế mà chả chịu nói bao giờ - mấy thằng bạn bắt đầu thúc ép
  • Chuyện vớ vẩn ấy mà, mọi người để tâm làm gì – tôi uống tiếp
  • Con bé Nhung đúng không ? – chị nhìn tôi sắc lẹm

Tôi đứng người, nhìn mấy thằng bạn

  • Bất ngờ hả, yên tâm không phải mấy cu này nói chị biết đâu. Nhung kể với chị đấy
  • Sao cơ ? – cả 4 chúng tôi thực sự ngỡ ngàng
  • Tại sao Nhung….
  • Có gì đâu, cu nghĩ con bé chưa bao giờ ăn bún quán mẹ chị hả, ngược lại chị với bé ấy khá thân đấy
  • Thật...thật ạ… - chị đưa tôi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác
  • ừ, thế nên chuyện của 2 đứa chị biết cả…chiều nay chị cố tình gặp e ở quán café là để nói chuyện với e đấy
  • vậy là…Nhung nhờ chị…nói chuyện với e ạ - tôi bối rối
  • không…tự chị muốn thôi, chị không muốn e làm con bé khổ thêm nữa, e gây ra quá nhiều chuyện với nó rồi
  • em…em…
  • nếu chị mà là nó…thì e đã ăn mấy phát tát rồi e biết không  - chị nhìn tôi đầy khó chịu

Cả 4 đứa chúng tôi đều im lặng, chẳng ai dám nói câu nào cả. Chị ấy lúc này trông khác quá, trưởng thành, nghiêm khắc cứng rắn. Tôi chỉ biết vân vê bàn tay khô khan của mình và chịu trận.

  • chị hỏi thật, e có yêu con bé không ? – chị nhìn thằng mắt tôi
  • em…
  • nói thật lòng mình đi
  • em…cũng không rõ nữa
  • tình cảm của em, em phải biết chứ. Thả lỏng tâm trí mình ra, cứ để con tim e nó tự cảm nhận.
  • có lẽ…e cần thời gian…
  • thời gian của e là để con bé nó chết dần chết mòn trong chờ đợi à. Sao e vô tâm vậy Đức
  • em…
  • thật sự, đến chị cũng phải nể phục cái tính nhẫn nhịn, chịu đựng của nó đấy. Chỉ có đứa yêu e hết mình, yêu e hơn cả bản thân nó thì nó mới có thể làm được như vậy thôi e ạ.
  • Vâng, e biết chứ
  • Biết…biết sao e cứ cố chấp, cứ cố giữ cái tình cảm đã chết của e vậy, người ta có còn ở đây ở cạnh e nữa đâu Đức ?.
  • Em…sẽ…em sẽ cố quên mà chị…

……

  • Hay để em cưa đổ anh, giành lại tình cảm của anh như lúc đầu nhé !!!

…..

Còn tiếp….!!!

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 506.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

18 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Cho mình góp ý kiến nhé!Trong lúc viết truyện,bạn không nên viết tắt.Một số chỗ ở phần con số vd:"6 7h",bạn nên chèn "," vào giữa hai số để tránh việc đọc giả đọc nhầm thành "67h" hay "1 2 tuần" thành "12 tuần" nhé!Vậy thôi.Còn bạn muốn sửa hay không thì tùy,đây chỉ là ý kiến riêng của mình thôi.^^

  2. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Cũng đã vài ngày rồi, nàng chẳng dám vào nhà ai cư trú mà cứ đi từ nơi này sang nơi k...

Rồi nó cười cười, nói: -Thiệt không, sao tao thấy nghi quá à! Tôi nhún vai: -Mày không tin ...

Điều gì thú vị hơn nhưng buổi học ở trường? Tất cả mọi thứ! – An nghĩ thầm khi đung đưa chân mì...

1, Cô nàng béo ú. Người ta mà chỉ nghe tên thì sẽ nghĩ nó là một cô nàng mảnh mai với cái tên Yến...