Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chọn Lựa - Phần 4: .......... Sự Thật ...........

Chọn Lựa - Phần 4: .......... Sự Thật ...........
Thông tin truyện
Tác giả:
Nguồn:

Tự sáng tác

Độ dài:

Truyện ngắn

Tình trạng:

Đang sáng tác

Lượt xem:

45.490

Số chương:

23

Luợt bình chọn:

2

Luợt theo dõi:

1

Bình chọn truyện này

Hãy đăng nhập để bình chọn.

Tóm tắt nội dung truyện

Chọn Lựa
Phần 4: ………. Sự Thật ………..

**********

3 năm trước……..
Cô tỉnh dậy trong nhà vệ sinh. Quần áo đầu tóc lem luốc, bụng vẫn đau quặn từng cơn…
Nhìn những vệt máu loang lổ, lòng buồn vô hạn…
Phải chăng cô lại vừa để mất 1 đứa con…
Đứa con mà cô đã mong ngóng từ rất lâu.
Lết vào nhà, nằm bẹp trên giường suốt 1 ngày.
Càng nghĩ cô càng thấy thương thân mình quá…
Người ta không muốn có con thì cứ chửa ầm ầm rồi phá sòn sòn…
Cô thèm khát từng phút từng giây thì chưa 1 lần nào được thấy cái vạch hồng hồng trên que thử…
Cô nhớ tới lời anh:
– Tại sao người có bầu không phải là em???
Tại sao???
Cô nhớ lần cô thì thầm:
– Lỡ em có bầu thì sao?
– Thì oh, yeahhhhh…. Cưới luôn chứ sao, Ngốc….
Cô thấy niềm hạnh phúc, sự chờ mong thật sự trong ánh mắt của anh…
Cô tin anh.
Yêu anh bằng tất cả trái tim cô…
Để rồi giờ đây…

*******

3 năm sau….

Một giờ sáng…
Cô nhận được điện thoại của anh.
Dẫu không lưu số, không cài nhạc chuông đặc biệt. Cô cũng biết đó là anh.
Bởi chẳng ai gọi cô vào cái giờ cô đã ngủ say như chết, được 1 giấc khá dài này:
– Em đến với anh được không? Anh say rồi.
– Anh đang ở đâu?
– Em biết chỗ mình vẫn hay gặp không?
Lần đầu tiên cô rời nhà 1 mình vào lúc nửa đêm.
Bất chấp tất cả, chống lại cả sự phản ứng gay gắt của gia đình…
Lòng cô như có lửa đốt. Lần đầu tiên cô thấy giận mình, chán ghét cái sự yếu đuối, kém cỏi nơi cô…
Giá mà cô biết đi xe máy như người ta, giá như cô có thể đón anh sau những buổi anh tan làm…
Có thể ở bên anh trong mọi cuộc vui với bạn bè, để nếu anh có quá chén. Cô có thể đưa anh về nhà an toàn…
Chẳng hiểu sao cô lại tin anh đủ trưởng thành, đủ để tự giữ gìn sức khoẻ, kiềm chế cảm xúc….
Cô đúng là ngốc thật mà. Tự tin quá nên mới để xảy ra chuyện không may của 3 năm về trước.

….

Sau rất nhiều đêm suy nghĩ, cô đã gọi cho anh. Nói rằng cô đủ tự tin để nuôi con…
Con của anh và người con gái khác.
– Anh hãy để bọn em gặp nhau, em sẽ xin cô ấy giữ lại đứa trẻ. Nếu cô ấy yêu anh. Em sẽ ra đi để anh có hạnh phúc trọn vẹn. Còn nếu cô ấy chưa yêu anh, và không muốn làm đám cưới với anh thì cứ sinh con ra. Em và anh sẽ chăm sóc yêu thương con. Sẽ đền bù xứng đáng cho sự vất vả, thiệt thòi của cô ấy.
– Anh không muốn như vậy. Em hãy cho anh thời gian. Anh sẽ tự biết cách giải quyết để không ai phải buồn khổ. Em tin anh không?
– Em chỉ muốn nói để anh biết, em sẵn sàng và vì anh em sẽ chấp nhận tất cả. Thật ra em cũng muốn có con mà. Với lại nếu lỡ em không thể có con, như vậy thật rất tốt.
– Em lại bắt đầu nói linh tinh rồi. Thôi em ngủ đi và đừng lo lắng gì nữa nhé.
Làm sao cô có thể yên tâm mà chờ đợi. Thời gian cũng đâu chịu đứng im mà đợi ai…
Mỗi tháng trôi qua, cô lại thấp thỏm không yên khi hình dung ra người con gái hôm nào đã tới tìm cô với cái bụng bầu lùm lùm….
Cô đã tưởng… Người con gái đó tới để giành anh từ tay cô.
Hoá ra, chỉ là người giúp việc của mẹ anh. Tới tìm cô thay mẹ…
Mà chuyện mẹ tìm cô hôm đó, thật hư ra sao cô vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng…
Chẳng lẽ chỉ vì anh đi xem bóng đá muộn rồi ngủ luôn ở nhà bạn, mà mẹ lo lắng tới độ phải tìm cô sao???
Anh vẫn thường xuyên làm ca đêm. Anh còn là con trai, không lẽ anh ngoan đến độ chưa từng đi qua đêm mà không thông báo với mẹ…
Anh đối với cô, lúc nào cũng là 1 ẩn số có quá nhiều điều bất ngờ…
Thỉnh thoảng cô hỏi:
– Bao giờ anh cưới? Người ta bầu bí mấy tháng rồi? Có mệt mỏi, cần gì không?
Anh thường trả lời qua quýt, không vào đề chính.
Cô biết anh không thích nhắc chuyện buồn của quá khứ… Nên cũng quen dần, mặc dù lòng muốn hỏi rất nhiều. Nhưng rồi cũng quên đi, bởi mỗi lần gặp, anh và cô còn rất nhiều điều vui khác để nói tới.
Biết là không đúng khi gặp gỡ 1 người sắp trở thành chồng người khác.
Nhưng cô không thể ngừng nhớ anh. Ngừng yêu anh, khi anh vẫn nhớ và yêu cô…
Mối tình này dẫu biết là vô vọng là không có tương lai…
Vậy mà cô vẫn cứ cố níu giữ:
– Em định sống như thế này mãi sao?
– Chỉ là vậy cho tới ngày anh làm đám cưới. Em muốn ở bên anh. Em muốn biết chắc anh thật sự hạnh phúc. Nếu người ta yêu thương, quan tâm anh, nếu anh không còn cần em. Em sẽ buông tay, vĩnh viễn không gặp anh nữa.
– Em lại bắt đầu nói lung tung rồi.
– Tại anh khơi ra trước nhá…
Tháng 8…
Tháng 9…
Rồi tháng 12…
Cô tự nhẩm tính… Có lẽ người ấy sẽ sinh vào tháng 3.
Bởi từ lúc anh nói với cô sự thật là cuối tháng 7.
Lúc đó chắc phải được tầm 3 tháng chứ mới 1 tháng thì sao dám khẳng định điều gì???
Mà kể cũng lạ đời.
Nếu cô mà bầu to như vậy, bố mẹ nhất định sẽ tới nhà tác giả bắt cưới, làm gì có chuyện để im lâu thế.
Mà mẹ anh cũng chẳng nói gì khi cô sang nhà anh chơi là sao nhỉ???
Anh hay trêu cô quá đà…
Nên nhiều lúc, cô có cảm giác như chuyện lần này cũng chỉ là anh muốn thử xem phản ứng của cô thế nào???
Thôi thì số phận cô đã tồi tàn quá rồi, muốn đưa đẩy tới đâu thì tới. Cô chẳng muốn suy nghĩ nhiều nữa. Rồi lại hỏi và nói luyên thuyên làm cả anh và cô đều mất vui trong những buổi gặp gỡ.

1.
Anh không khoá cửa phòng.
Cô bước vào, ngồi xuống bên cạnh anh.
Anh đã ngủ rất say, hơi thở đều đều…
Cô vuốt nhẹ má anh…
Thơm lên môi anh.
Lần sờ khắp chân tay anh, xem nhiệt độ phòng đã ổn chưa. Có làm anh bị lạnh quá không?
Khẽ kéo chăn phủ kín chân anh, gục đầu vào ngực anh… Lắng nghe…
Nhịp tim anh vẫn vậy…
Vẫn hỗn loạn khi ở bên cạnh cô.
Gương mặt thân thương, hiền lành này lúc ở bên cô sao ấm áp khác hẳn lúc xa cô.
Phải chăng anh sẽ là chồng cô. Là người cô sẽ ở bên chăm sóc, yêu thương suốt phần đời còn lại…???
Một đêm giáng sinh hạnh phúc…
Giáng sinh cô có anh.

………

” ….Qua đêm nay, sóng gió sẽ về với mây ngàn…
Dậy đi yêu thương, ta sẽ khép mi nỗi sầu…
… Suốt đời và mãi mãi …
Chúng ta ghép tên mình với nhau… ”

Anh đã từng hứa bao giờ mua điện thoại mới, dùng 1 sim cố định sẽ để 1 bài nhạc chờ dành cho riêng cô.
Phải chăng anh đã thực hiện nó, chỉ là cô đã không liên lạc với anh thường xuyên…
Và sự chờ đợi của cô đã được đền bù xứng đáng…

………

Anh đón cô sang nhà mới…
Cô chẳng bao giờ nghĩ những câu nói vui năm nào của anh và cô đã trở thành sự thật:
– Ở tập thể phiền quá anh nhỉ, đi về muộn chẳng có chỗ gửi xe, có thì cũng xa tít tắp. Thà để xe ở nhà em rồi đi bộ về còn hơn.
– Em tính giỏi thế, gần gấp 3 lần đường về nhà em đó.
– Thế mà em toàn đi bộ hết có gần 30 phút.
– Chẳng qua anh không muốn gọi người ta mở cửa thôi, chứ gọi vẫn được mà.
– Anh có định đổi nhà không, hay cứ ở đây?
– Hên xui, nhưng chắc là có. Tại mẹ thích ở đây gần chỗ dạy của mẹ. Học sinh cũng đang quen chỗ, tiện việc đi lại.
Căn hộ mới của anh xa gấp đôi nơi cũ…
Nằm bên 1 bờ hồ nhân tạo với những vườn hoa, gió mát lồng lộng làm ngây ngất lòng người…
Nó bớt bất tiện hơn nơi cũ, nhưng cũng lắm thủ tục loằng ngoằng và rộng tới độ, cô không thể tự đi 1 mình nếu không có anh, dẫu cô có để ý quan sát kỹ càng tới đâu đi chăng nữa. Dẫu có cố ghi nhớ vị trí lối ra vào… Cô vẫn bị lạc như thường.
Cô đã nghe mọi người kể về nơi này rất nhiều lần.
Với tất cả sự trầm trồ, ngưỡng mộ, thèm khát…
Có nằm mơ cô cũng không dám tin, có ngày lại được đặt chân tới đây… Cùng người cô thương yêu nhất đời.
Phòng của anh vẫn đơn giản như xưa…
Vẫn cái máy tính chạy suốt ngày đêm vì anh treo acc game Tây Du Ký.
Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày yêu anh. Cô không còn hứng thú với game…
Cô thích thêu tranh thêu chữ thập. Thích khâu gối… Thích làm thú nhồi bông những hình ngộ nghĩnh, đáng yêu để tặng anh…
Thích sắm sửa chăn đệm, ga trải giường…
Cô hay chọn màu trẻ con…
Cô muốn tạo cho anh cảm giác ấm áp khi trở về nhà, dẫu có cô hay không có cô…
” Đầu phải mát, còn chân phải ấm ”
Thế nên mùa đông nào cô cũng chuẩn bị rất nhiều tất cả cổ dài để anh mang khi đi đá bóng, lẫn cổ ngắn để đi trong nhà cho đỡ vướng víu, khó chịu…
Ngồi sắp đồ vào vali để mai anh đi công tác sớm…
Cô thấy hạnh phúc ngập tràn căn phòng, dẫu mai này lúc nào nó cũng chỉ có anh và cô.
– Sao anh không gọi em sớm hơn. Em đã hỏi anh từ cả tháng trước rồi mà.
– Anh cũng mới biết sáng nay, định không gọi em cơ.
– Xí, đáng ghét. Anh đi lâu không?
– Chắc khoảng 1 tuần, cũng có thể hơn tuỳ thuộc ở công việc và ở em. Ghét là anh ở lại luôn không về nữa.
– Anh đừng hòng mà chạy làng nhá, anh trốn đâu em cũng sẽ tìm ra.
– Ờ, giống lần trước hả, anh biết em rồi. Cái này là của ai í nhỉ?
Anh dí dí đôi bàn chải vào mặt cô, cười vui vẻ.
Cô nhìn những đồ vật nhỏ xinh, mà cô tặng anh. Cô đã từng nghĩ anh sẽ bỏ đi, sẽ chẳng bao giờ dùng tới… Nhưng cô đã nhầm.
Tất cả vẫn còn đây, rất nguyên vẹn.
Như tình yêu mà cô dành trao anh. Vẫn như ngày nào dẫu có trải qua bao sóng gió nữa cũng không hề lung lay, suy chuyển.

…………….. còn tiếp 2 ……………

Quảng cáo

Danh sách chương

Quảng cáo

Sắp xếp bình luận theo

4 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Truyện đầu tay này mà hay như vậy sao? Văn phong nhẹ nhàng lại sâu lắng nữa cố găngs nha b!

    • ^^ cảm ơn bạn. Mình đang chỉnh sửa, sẽ đăng tiếp những chương sau, b đọc và góp ý giùm nha tongue Ngày mới tốt lành beauty beauty

    • có bị giới hạn từ khi đăng Chương ko b nhỉ? có trang chỉ cho đăng 55 000 ký tự, mình viết trên fb cá nhân nên có đoạn dài ngắn khác nhau.

Xem thêm một số truyện cùng thẻ nào!

Thể loại trộm mộ mới xuất hiện ở Trung Quốc và đang phát triển mạnh mẽ trong vài năm trở lại đây, điển hình là Đạo Mộ Bút Ký của Nam Phái Tam Thúc và Ma Thổi Đèn của Thiên Hạ Bá Xướng. Sau một thời gi...

Lần đầu làm chuyện người lớn.... bài viết này thể hiện quan điểm cá nhân, mọi người cứ cmt góp ý. vui lòng cmt lịch sự nhé

Có thể xem câu chuyện này như những dòng lưu bút tôi viết lại để tự chiêm nghiệm về mọi điều đã qua, và đến bây giờ tôi mới đủ dũng khí kể ra những chuyện ấy. Các câu chuyện trong đây chỉ do một đ...

Anh bước tới đời em... Cho em biết thế nào là yêu thương... Và rồi... Biến mất... Để lại cho em sự đắng cay cuộc tình...

Xem thêm một số truyện khác cùng thể loại nào!

Trích Hôm nay, nhà có dạ hội, nhưng tôi vẫn ở yên trong phòng, hướng mắt về những chuỗi sáo đan bên cửa sổ. Những chuỗi sáo tạo bằng những hạt cây, lớn có, nhỏ có, tròn, dài, mắc thành hàng trước m...

Chạy theo phong trào :) Tập tành viết truyện ngắn, tản văn, sự kiện nóng hổi của xã hội :d

Câu chuyện này được viết ra để khép lại những kí ức của nó về em và cũng như khép lại thân phận của nó-một thân phận đặc biết...