Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 7: Trận đòn đau đớn

Quảng cáo

...Ngày hôm sau...

     Hôm nay là ngày mà bất kì học sinh nào cũng mong đợi-thứ 7,cuối tuần rồi nên ai trong lớp cũng háo hức đợi hết giờ.Suốt cả 2 tiết học buồn chán buổi sáng chưa có gì đặc biệt,trong thời gian đổi tiết học thì GVCN dẫn theo 1 học sinh nam...Lạ hoắc,nhưng Bảo Đăng thì khác...nó hốt hoảng cúi đầu xuống bàn,An ngạc nhiên:

-Mày sao vậy???

-Ờ...,tao rơi đồ thôi...

     Bảo Đăng thầm cầu mong rằng người đó không thấy mình.Chẳng là thế này,trước đó vài ngày...trên đường đi từ CLB về nhà,nó có ghé qua 1 cửa hàng tạp hóa nhỏ để mua ít đồ cho 2 đứa kia vào ngày mai,nhất là Ngọc Lam-chúa ham ăn.Vào đó,nó có thấy người này,thấy người đó cầm 1 hộp kẹo dẻo định đi ra khỏi tiệm.Anh ta đi vào cùng lần với nó,nói đúng hơn là vào đằng trước nó.Nó nghĩ anh ta ăn cắp nên chưa hỏi gì đã vật anh ta xuống sàn ngay lập tức.Nghe động,quản lí chạy từ quầy ra,nó hét lên với anh ta:

-Người này ăn cắp...

     Kì lạ là người này có vẻ không hề phản ứng với cứ ra đòn của nó,chính xác hơn thì lực đánh không mạnh,không mạnh sao,đùa à..đòn của nó mà không mạnh sao???Nó nhận thấy sự khác thường từ người này nên lập tức ra đòn tiếp nhưng anh ta đã tuột khỏi tay nó và vòng ra sau 1 cách bất ngờ và kìm nó lại.Tiếng thì thầm phả vào tai nó:

-Ăn cắp sao???

     Bảo Đăng hốt hoảng vùng ra khỏi đó,giữ khoảng cách an toàn với người đó.Quản lí vội đến gần nó:

-Cháu hiểu lầm rồi,cậu ấy là chủ quán này???

     Người đó nhìn nó với ánh mắt khó chịu,không nói 1 lời nào,bỏ 1 hơi ra cửa rồi đi mất hút.Nó quỳ rạp xuống rồi úp mặt vào tay,lẩm bẩm:

-Mình làm gì vậy trời...

     Nó có 1 bí mật nho nhỏ và xấu hổ là làm "người hùng công lý" nó phi thực tế hơn cả suy nghĩ của 2 đứa kia nữa.Nó học võ không phải chỉ bảo vệ 2 đứa bạn thân mà còn bảo vệ những người yếu thế khác.Nó chưa bao giờ nghĩ sẽ có người thoát khỏi tay nó như thế này,càng xấu hổ hơn nữa là khi về nước nó toàn gặp đen đủi,nhất là thường xuyên bị xấu hổ khi đi với 2 đứa kia,rõ chán...nhưng thôi,chịu được ngần ấy năm thì bấy nhiêu đây có là gì.Nó chỉ có thể hi vọng đừng gặp lại anh ta.Nhưng lại đen đủi rồi,đen cực đen khi gặp lại người đó trong tình huống này.Trong khi nó vẫn đang trốn thì những người khác rất tập trung lên trên kia,kể cả An và Lam cũng rất tập trung vì người đó rất đẹp trai,1 vẻ đẹp rất lạ...lạnh lùng,cool ngầu và cuốn hút,có lẽ không nổi trội như vẻ đẹp trai của Đình Huy:cậu đẹp kiêu ngạo,sang trọng và rất quý tộc;Minh Túpacmanẻ đẹp hấp dẫn,nổi bật và năng động.Người đó cúi đầu chào rồi nói,giọng nói trầm và ấm lắm...nghe rất thích:

-Xin chào,tôi là Sharon...mong mọi người giúp đỡ.

     Sharon nở 1 nụ cười nhẹ,rất hiền khiến nữ sinh nổ đom đóm mắt và hú hét lên thích thú.Cậu không dữ như vẻ bề ngoài,không xa cách như vẻ bề ngoài,cậu đi xuống bên dưới,ngồi cạnh Linh An,vì Ngọc Lam với Bảo Đăng ngồi cùng 1 bàn rồi,cậu ngồi trước Bảo Đăng.Rõ là đen đủi nhưng may mắn cho 2 đứa kia,được ngắm trai đẹp mỗi ngày.Dù ngồi gần trai đẹp nhưng Lam vẫn không quên người nó thích.Nó định đem hộp cơm nó dậy sớm để làm cho cậu trong buổi trưa nay,nó nghĩ đến cơm hộp khi xem phim.Mấy hôm nay,nó rất ít gặp Đình Huy,cậu lúc trước chỉ nói hàm ý nhưng cậu chưa nói cậu thích nói nên nó không thể nhận định rằng cậu là bạn trai nó.Nói đúng hơn thì mối quan hệ của tất cả như chưa từng xảy ra.Nên dĩ nhiên nhiều người đã hiểu ra 1 vài điều,nó đã bị lạnh nhạt...nó chưa nhận ra điều đó nhiều lắm dù có vài lúc nó thấy cậu và Thủy Tiên đi với nhau.

...Trưa...

     2 đứa kia thì đi xuống canteen để ăn trưa,còn Ngọc Lam thì đem hộp cơm đến lớp Đình Huy.Nó vừa đi vừa tíu tít hát,có vẻ nó rất vui.Đây là lần đầu tiên nó làm việc này.Nhưng vừa đi đến chỗ ngã rẽ hành lang lớp cậu thì 1 bàn tay bịt miệng nó và 1 vài bàn tay khác kéo nó về phía sau,hộp cơm rơi xuống sàn đổ ra.Đến khi nó nhận ra thì đã ở trong nhà kho rồi,những kẻ bắt nó không ai khác ngoài đám con gái "đầu gấu" trong trường.Đám con gái không nói gì mà lao vào đánh nó tấp nập vừa mắng:

-Lần trước để mày chạy thoát,lần này đừng hòng chạy...

      Ngọc Lam không biết phải làm sao ngoài cách ôm đầu nằm co ro dưới sàn chịu đòn,nó sẵn sàng đón nhận những xui xẻo sẽ đến khi ở gần cạnh Đình Huy.Bây giờ nó không biết cầu cạnh ai cứu nó cả,nó khóc và cầu mong phép lạ.Trong khi đó,2 đứa kia thì đợi nó đem đồ cho Đình Huy rồi xuống cùng ăn trưa với bọn nó,An sốt ruột vội chạy đi tìm,điện thoại gọi mãi cũng không nghe.Định đến lớp Đình Huy hỏi thì thấy hộp cơm,nó nhận ra ngay có điều không ổn thì vội chạy đi tìm ngay.Đi ngang qua nhà kho mở toang hoang,nó chết lặng khi nhìn thấy Ngọc Lam nằm dưới đất với bãi máu và những vết bầm tím trên người.Nó chạy vội vào đỡ Lam dậy vừa lo lắng gọi:

-Lam...Lam...,tao đây,mở mắt ra đi,đừng làm tao sợ...

-Oh,đứa còn lại cũng mò đến rồi à,thân quá nhỉ???

       1 giọng nói vang lên kèm theo đó là tiếng cười không ngớt của đám con gái.Linh An nhìn vào phía sau đám con gái con đồ kia có 1 người dáng rất quen nhưng không thể nhớ nổi là ai.Đám con gái vừa cười vừa vây xung quanh 2 đứa,An chỉ biết ôm Lam vào người để nó không nhận thêm đòn nào nữa.Lần này đám con gái không còn hấp tấp như lúc đầu mà nói rất rõ ràng lí do vì sao lại bị như vậy.1 đứa bước ra,dí cây gậy xuống người An vừa nói khinh bỉ:

-Đám chúng mày tầm thường như thế mà tại sao lại có vận may lớn như thế hả???Hết Đình Huy bị con ngu ngốc này hấp dẫn,đến cả hội trưởng và phó hội trưởng cũng ưu ái cho chúng mày,rồi cả Bảo Đăng "của bọn tao" cũng rơi vào tay chúng mày.Tại sao vậy hả???

       Linh An nhếch miệng cười,từ bao giờ mà bff của bọn nó lại trở thành đồ của người khác rồi chứ,Bảo Đăng đã đính chính rằng nó là gái rồi mà,đám con gái này vẫn còn mù quáng nghĩ nó là trai sao.Nó cười đầy vẻ khiêu khích:

-Đơn giản vì những kẻ như mày không xứng đáng nhận được nó,tao nói thế...mày hiểu chứ???

     "Chát..."1 cái tát rất kêu vang lên,trên mặt An hằn nguyên bàn tay,nó nghe xây xẩm mặt mày.Chưa khịp định thần lại thì những chiếc gậy vụt xuống trên thân thể yếu ớt đó và kèm theo đó là vẻ hạnh phúc của đám con gái,những tiếng cười mãn nguyện,An chỉ còn biết hét lên tên người nó tin tưởng nhất:

-Đăng...Tú...cứu với...

      Cả 2 đứa kia cùng phản ứng nhưng Tú nghĩ nhầm nên không để ý,Bảo Đăng thì khác,nó linh cảm có chuyện không hay xảy ra nên vội đi tìm 2 đứa kia.Cho tới lúc phát hiện ra 2 đứa kia thì mọi thứ đã hạ màn,nó chỉ phát hiện khi 1 số học sinh cần dụng cụ học thể dụng để trong nhà kho.Lam thì đã bất tỉnh trong tay An,An vẫn còn thở những hơi yếu ớt,Đăng không biết ai gây ra chuyện này nhưng bây giờ nó rất rối,nó ghé sát tai vào miệng An,hình như An nói gì đó với nó:

-Đám...đám...con gái,hình xăm...chim ưng...đau...đánh...Lam,nhiều lắm...

       Chỉ nói đến đó thì An lịm đi,Đăng cắn răng nước mắt chảy ra,2 bàn tay siết chặt lại,là nó đã không bảo vệ được bạn mình nên mới ra nông nổi này.Nó nén chặt lòng nhờ những học sinh xung quanh đó đưa 2 đứa kia đến bệnh viện.Khỏi nói là vụ này rất lớn trong trường,tin tức lan chóng mặt khiến đám con gái kia rất hoang mang lo lắng.2 đứa kia chưa tỉnh để nói ai đã đánh mình nhưng Bảo Đăng đã biết,dù không rõ có bao nhiêu người tham gia vào vụ này nhưng nó sẽ...chấp nhận bị đình chỉ để tìm bọn đó.Nó 1 mình đằng đằng sát khí đến lớp của đứa con con gái cầm đầu nhóm kia,không biết cô ta có tham gia vào vụ này không nhưng vẻ ngạc nhiên của cô ta không làm giảm cơn phẫn nộ của nó lúc này.Nó nhìn cô ta rồi nắm tóc đập 1 cái rầm xuống bàn học rất mạnh,những đứa khác tím mặt,nó gằn giọng:

-Có bao nhiêu đứa...???

-Cậu nói gì tôi không hiểu...-Đứa con gái vừa hoảng sợ vừa nói.-Nhưng đau tôi...

-Không nói chứ gì,được,vậy để tao đập hết đám đàn em của mày nhé...???Đừng nghĩ đều là gái mà tao không đánh...

      Bảo Đăng giờ đây không còn là Bảo Đăng nữa,giờ nó chỉ muốn trả thù.Thế là nó đánh hết tất cả những đứa đàn em của cô ta đang ở trong lớp.Đánh cho người nào người nấy bò dậy không nổi luôn,đánh tất cả...dù có hay không có trong việc làm thương 2 người quan trọng nhất của nó.Đây là kết cục của những kẻ dám đối đầu với nó,nó đã càn quét cả nhóm "ưng điểu"ngay cả buổi chiều đó và loại luôn tên nhóm đó khỏi những nhóm có tầm ảnh hưởng nhất trong khu vực trường học ở gần.Nói đúng hơn là nhóm đó được thay bằng 1 người khác mạnh hơn mang tên - Bảo Đăng...

Quảng cáo

Luợt xem: 68.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Bỏ rơi là sao? Bỏ rơi là bỏ đi thứ mình không cần! Thế con người là thứ không cần sao? Khi ...

Khi (làm) hắc thú cùng ác ăn bị triệt để tiêu diệt sau, lưu lại hai viên loại cỡ lớn màu đỏ tinh thể...

Kể từ ngày hôm đó, hôm nào Sam cũng bám theo Phong làm cho cậu cực kì khó chịu. Chỉ vì lệnh của ba m...

Cái nắng chiếu xuống căn biệt thự, nắng ngập tràn như vậy cớ sao căn nhà vẫn khoác lên mình cái vẻ u...