Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 6: Lời mời của hội trưởng

Quảng cáo

...Phòng hội trưởng...

     An khẽ gõ cửa rồi mở mở ra,nói vẻ hơi lo lắng:

-Bọn em đến rồi ạ...

     Bên trong phòng bày 1 chiếc bàn dài với số ghế đủ các vị trí chỗ đó.Phòng hội trưởng phủ đầy ánh sáng với những chiếc rèm cửa sang trọng.Nói đúng hơn thì nơi đây là 1 phòng họp hoàn hảo.Những chậu hoa đang vươn mình đón ánh sáng,1 nam sinh với mái tóc đen bóng đang loay hoay với những chậu hoa thì dừng lại và quay ra,nở nụ cười tuyệt đẹp:

-Các em ngồi đi...

     Hội trưởng là 1 hotboy,Lam và An chưa từng nhìn thấy bao giờ.Thêm 1 người nữa đi vào,vẻ tăng động và hài hước xuất hiện đầu tiên.2 đứa trong 3 đứa kia nhìn hội trưởng và phó hội trưởng không chớp mắt,2 người đó đẹp trai rạng ngời và đầy sức sống.Dù thích 2 người kia thật nhưng An và Lam không bỏ được bản tính mê trai của mình.Trong khi Bảo Đăng còn đang đứng đó thì An và Lam chảy máu mũi làm cả hội và phó hội trưởng lo lắng đi đến đỡ dậy:

-Các em làm sao thế...???

     Đăng vỗ trán lắc đầu thở dài,nó cúi xuống vỗ bôm bốp vào mặt 2 đứa kia:

-Dậy,cái gì cũng đúng lúc thôi...

     2 đứa kia từ từ ngồi dậy.Hội trưởng ngỡ ngàng rồi cười vui vẻ:

-Các em vui tính thật đấy...Anh gọi các em đến đây vì 1 số chuyện...

      Vừa nói xong thì cửa lại mở ra lần nữa,2 người nữa đi vào.Vẻ ngạc nhiên hiện lên trên mặt của Ngọc Lam và Linh An,lẫn Bảo Đăng.Tại sao Đình Huy lạ đi cùng Thủy Tiên chứ,tại sao hội trưởng lại gọi cả 2 người này đến chứ.Bao nhiêu câu hỏi cứ nảy ra trong đầu 3 đứa kia.Đúng 5' yên ắng thì Minh Tú cũng đến,tất cả đều có mặt đầy đủ.Suốt cả buổi họp hôm đó không ai nói 1 lời nào ngoài hội trưởng và phó hội trương đang phổ biến kế hoạch,mà thực sự thì có hỏi lại cũng chẳng ai nhớ.Vốn dĩ chỉ định gọi Huy,Tiên và Tú đến thôi nhưng học sinh mới là Đăng lại rất được để ý,còn 2 đứa kia chỉ là được nổi tiếng nhờ thôi.Không thể phủ nhận rằng An có những ý tưởng rất hay cho kế hoạch lần này.Trong khi đang bàn chuyện thì Huy quay sang hỏi Tú:

-Sao cậu không đi họp cùng với Thủy Tiên???Chẳng phải cậu là bạn trai của cô ấy sao???

-Không phải đâu...-Tú lắc đầu nói vẻ chua chát-Cô ấy chỉ hứa đi chơi cùng chứ chưa bao giờ nói thích tôi...người cô ấy thích là...người đối diện cậu đấy...

     Tú nói xong rồi quay nhìn về phía trước,Huy ngỡ ngàng nhận ra người trước mặt mình chính là Bảo Đăng,trông nó có vẻ khá nhảm chán vì mấy cuộc họp như thế này.Những ánh nhìn kì lạ về nhau,cảm giác không khi trong phòng như muốn bùng nổ nhưng thật may mắn khi hội trưởng đã dừng đúng lúc.Cuối buổi họp,hội trưởng đã đứa cho mỗi người 1 tấm thiệp mời,nói gượng gạo:

-Ngày mai là sinh nhật tôi,các bạn có thể đến chứ???

      Không ai nói gì,Thủy Tiên,Minh Tú và Đình Huy với vẻ mặt cứ như muốn từ chối vậy,2 người kia không nói nhưng Huy đã lên tiếng:

-Hôm đó tôi bận rồi...

      3 đứa kia không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra có vẻ hội trưởng không được lòng người khác lắm.Có lẽ 3 đứa kia không hề biết,người đứng ra xử lí việc toàn là thư kí và phó hội trưởng thôi.Hội trưởng được hội trưởng đưa lên trực tiếp chứ không hề qua bầu chọn như những hội trưởng khác,đáng nhẽ ra Đình Huy là người trở thành hội trưởng,Minh Tú là phó hội trưởng,thư kí là Thủy Tiên,1 bộ 3 hoàn hảo để quán lí ngôi trường danh tiếng này.Thế mới nói 3 người kia có uy nhất trường,nói ra thì có vẻ ngược đời nhưng thực sự là như thế.Bởi thế nên khi nhìn vào gương mặt của hội trưởng là thấy ánh mắt đượm buồn.Nói thật là Lam thích ánh mắt buồn nhưng dịu dàng đó hơn là ánh mắt dữ dội nhưng lạnh lùng của Đình Huy.Nó có vẻ không hề kể với Bảo Đăng và Linh An về việc cậu thường xuyên lảng tránh nó.Cậu chỉ dịu dàng với nó khi có mặt của Thủy Tiên,nó không hiểu cậu,không hiểu những suy nghĩ của cậu,chỉ là nó cảm nhận...cậu không yêu thương nó lắm thôi.

...Nhà hội trưởng...7h tối...

      Căn biệt thự khổng lồ của hội trưởng dần xuất hiện.Bảo Đăng không định đi nhưng 2 đứa kia lôi kéo nên phải đi.Cả 3 còn đứng ngoài cổng,chưa đứa nào dám đi vào,Lam phủi phủi áo.Dù không có sự xất hiện của 3 người kia nhưng bọn nó vẫn cố gắng ăn mặc thật đẹp.Thở 1 cái lấy hơi rồi cả 3 bước vào.Bữa tiệc được tổ chức ngoài trời,dù thức ăn rất nhiều nhưng không hề có khách mời nào ngoài bảo vệ và những người làm.Nhưng 3 đứa chợt nhận ra,ngoài hội trưởng,phó hội trưởng còn có Tú,Tiên và Huy nữa.Khỏi nói là 3 người đẹp thế nào trong bộ đồ dự tiệc đó,không biết lí do vì sao nhưng Thủy Tiên đã thuyết phục 2 người kia đến bữa tiệc.Khi hội trưởng nhận ra sự xuất hiện của 3 đứa cũng là lúc tất cả cùng nhìn về phía đó.Tất cả đều ngỡ ngàng khi thấy những đứa vốn bình thường hôm nay xinh đẹp khác lạ.Bảo Đăng thì khỏi phải nói với gu thời trang tomboy trên cả tuyệt vời,còn Lam và An thì khác:An mặc 1 bộ váy liền màu hồng nhạt với phần vải ren đính hạt sáng lấp lánh,mái tóc đuôi ngựa nay đã cuộn cao lên kiểu cách,cài luôn lên đầu 1 chiếc vương miện công chúa xinh xắn,chân đi giày cao gót màu trắng với những đường chỉ kim tuyến màu bạc;còn Lam lại vận 1 bộ váy hở vai với dây chuyền cổ đơn giản,chân váy đen đối lập với chiếc áo trắng,tóc tết đơn giản nhẹ nhàng.Vì mua đồ quá đắt với 2 đứa nó nên chúng nó phải đi...thuê,tiền thuê thực sự không hề rẻ.Bảo Đăng có nhiều quần áo nhưng toàn là đồ...tomboy nên không giúp được gì.Lam và An bước đến nở nụ cười xinh nhất có thể,những người ở kia còn tưởng mình nhìn nhầm nữa cơ vì 2 người qua và người lúc chiều khác 1 trời 1 vực."Vịt hóa thiên nga" là có thật,đó là những gì Tú suy nghĩ.Tự dưng thấy 2 đứa nó nói chuyện với hội trưởng và phó hội trưởng mà cái sự khó chịu kì lạ hiện lên,cảm giác như 2 người đang bị xoán ngôi vậy.2 người giống như bị cho ra rìa khi Thủy Tiên cũng chỉ bận trò chuyện với Bảo Đăng,thực sự thì nó không hứng thú nói chuyện với Thủy Tiên cho lắm,2 đứa con gái thì nói chuyện gì được,chẳng lẽ lại nói chuyện đương nam nữ.NO NO,Bảo Đăng là tomboy chứ không phải boy,hình như nó chưa giải thích với cô về việc nó là con gái thì phải,không hiểu thì thôi,nó cũng lười giải thích lắm.Buổi tiệc nhanh chóng qua đi khi An nhận ra là đã 10h tối,nó lên tiếng:

-Muộn rồi,bọn em xin phép hội trưởng về trước...

     Nó nói xong thì..."rẹt..." 1 tiếng động nhỏ vang lên làm nó khựng lại,tất nhiên những người khác không ai để ý.Nó thì thào vào tai Lam và Bảo Đăng:

-Chết,lúc tối ăn nhiều quá nên giờ bị rách ngay eo rồi...

      2 đứa kia lo lắng vội đứng che vừa hỏi han:

-Vậy phải làm sao bây giờ???

-Tìm tạm cái áo khoác cho nó phủ lên mà về chứ làm sao nữa-Đăng hất hàm ra ngoài cổng.

     Đen đủi là đang vào hè nên không đứa nào mặc áo ngoài khi đi,nhìn qanh quất mới thấy Minh Tú mặc chiếc áo khoác da màu đen.Đăng đi đến,không để cậu phản ứng thì nó đã lột luôn cái áo khoác ngoài trên người cậu cho An mặc.Cậu sững sờ không biết nói gì,Lam quay mặt về phía đó rồi cười:

-Cậu thông cảm,Linh An bị lạnh đột ngột nên mượn tạm,ngày mai nó sẽ trả...

     Chỉ nói đến đó,cả 3 lủi luôn,không nói với ai 1 tiếng nào.

Quảng cáo

Luợt xem: 43.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Tiếng đồng hồ báo thức… Âm thanh đều đặn, vang vọng trong căn phòng nhỏ. Mở mắt, tôi dứt khỏi ...

7 năm rồi kể từ ngày tôi quyết định rời xa anh ,có lẽ bây giờ đứng trên sự thành công tôi mới cảm nh...

Địa bàn câu của tôi là một cái ao nhỏ, nằm ở bên phải của trục đường làng, vì là ao tù nên chỉ có đá...

Sau khi làm xong những chuyện này, Phong Vân Vô Kỵ lại vung tay lên, một đoàn thần lực mênh mông xuy...