Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Chiếc áo mùa đông: I

Quảng cáo

   Suốt cuộc đời tôi chắc có lẽ tôi không cảm giác được ân hận nào bằng điều làm tôi rây rứt về chiếc áo ấm mùa đông .

Ngày ấy tôi chỉ là một cô bé 15 tuổi ,cái tuổi còn bồng bột dại khờ nũng niệu mẹ và đua đòi với bạn bè .Ba tôi mất sớm nhà chỉ có tôi và anh hai cùng với hình ảnh mẹ diệu dàng chất phát .Anh đi làm xa để phụ giúp mẹ nuôi nấm tôi học hành,mẹ và anh luôn cho tôi đầy đủ mọi thứ không thua kém bạn bè nên có lẽ điều đó khiến tôi trở nên không hiểu chuyện .

Mùa đông năm đó ,cái mùa rét kinh khủng lúc nào tôi cũng nằm quấn chặt chiếc khăn ấm để ngủ có bao giờ nghĩ tới cảnh mẹ phải thức khuya dậy sớm để chuẩn bị hàng hoá ngày mới kiếm bửa cơm ngon lành cho tôi .Nếu có anh lẻ nhà anh sẽ phụ giúp mẹ liền còn tôi thì dường như là không bao giờ .Sáng dậy trễ vội vàng đến trường mẹ đưa ít đồ ăn sáng là tôi lắc đầu không chịu cứ một hai đòi mẹ đưa ít tiền lên lớp tôi tự ăn .Mục đích của tôi là có ít tiền ấy để dạo quán với đám bạn .Học hành luôn ở mức độ khá nên tôi luôn tự hào và không nhận ra được sai lầm của mình  .Một buổi chiều tan học sớm tôi không về nhà phụ mẹ dọn dẹp quán mà lại theo lũ bạn vào siêu thị ,nghe chúng nói muốn mua áo khoác cho mùa đông năm nay.Biết bao nhiêu mẫu áo đẹp mắt vô cùng,nhìn chúng đua nhau chọn mẫu áo đang hot trên thị trường tôi rạp rực biết bao nhiêu .Sao chúng lại đầy đủ và sung sướng vậy chưa ,một chiếc áo giá thế này tôi làm gì có đủ tiền để mua .Con Khánh nhìn thấy tôi buồn buồn nên hỏi :

-mày không đủ khả năng mua hay sao không lựa vậy Ly .

Tôi sợ nhận mình không đủ tiền là quê mặt với chúng nó nên vội đỡ lời :

-không !tao thấy không có hợp với tao thôi tụi màu mua đi lẹ còn về .

Tôi có vẻ ấm ức trong lòng ,chúng lắc đầu rồi tiếp tục tranh nhau lựa chọn ,điều đó càng làm tôi khó chịu...Kết thúc buổi mua sắm đứa nào cũng có áo ấm đẹp còn riêng tôi thì không .Về nhà trông bộ dạng không vui tôi thấy mẹ đang đợi cơm tối .Mẹ thấy tôi về vui mừng giúp tôi lấy chiếc cặp :

- con về rồi ad ,mệt không con rữa mặt đi rồi vào mẹ lấy cơm ăn .

Tôi đáp lại sự vui vẻ của mẹ là một câu nói hững hờ :

-con mệt lắm con không ăn cơm đâu ,mẹ ăn đi .con về phòng đây .

Tôi giật chiếc cặp trên tay mẹ và đi thẳng vào phòng.Tự dưng nghĩ lại chuyện bạn chiều tôi thấy mình thật thiệt thòi .Một lát sau mẹ bê vào một cốc sửa nóng,thấy mẹ mở cửa tôi vội quấn chăn chặc trùm cả đầu .mẹ lại gần gỡ chiếc chăn ra nhẹ nhàng hỏi :

-con sao vậy ,con ốm ad ,mùa lạnh rồi cẩn thận chứ con,uống cốc sửa đi cho ấm bụng .

Tôi đẩy tay mẹ ra lắc đầu :

-con không uống con không sao hết .

Tôi giật lại chiếc chăn che đầu .

-.con bị sao vậy Ly ,có chuyện gì nói mẹ nghe thử xem .

mẹ bắt đầu lo lắng .

- con chẳng làm sao hết ,mẹ kệ con .

tôi bắt đầu tỏ thái độ dận mẹ .Mẹ chợt không nói một lúc rồi cười:

-Như ad .Hôm nay mẹ ra chợ thấy có chiếc áo rất đẹp nên mua về cho con ,đợi mẹ một tý mẹ lấy cho con .

Thấy mẹ đi tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi dậy thấy cốc sửa tôi định uống thì mẹ cầm áo vào .Tôi đặt cốc sữa xuống ,mẹ đưa áo cho tôi :

-đây ,con thấy đẹp không ,mặc thử đi xem có vừa với con gái mẹ không .

Cầm chiếc áo mẹ đưa tôi lật qua lật lại ,nhìn chẳng hợp mắt tý nào .Nhìn mẫu áo là biết đã lỗi thời lỗi mốt rồi .Đường chỉ không đẹp màu sắc lại không ưng ys  chút nào .

-con sao vậy không thích ad ?

Tôi nhét lại nó vào tay mẹ :

-xấu lắm con không mặc đâu ,nếu mẹ có tiền thì cho con tự mua không thì thôi .

Tôi hờn dỗi nằm quay mặt vào trong nhưng tôi không nghe mẹ nói câu nào nữa .Tôi cũng không bận tâm .Sáng hôm sau tỉnh giấc tôi thấy trên bàn có một tờ giấy và 500 nghìn đồng .mẹ ghi :”Con đi áo theo ta thích của mình đi con ,trời lạnh lắm đó giữ ấm cận thận kẻo bệnh nha con .”Tôi vui như cá gặp nước không thể nào tả nỗi vậy là tôi đã có tiền mua chiếc áo như tôi mong muốn .

Chiều hôm ấy tôi đã có một chiếc áo ấm đẹp hợp thời trang hợp phong cách hợp ta thích đặc biệt là ngang bằng với lúc bạn .Tôi vui không thể nào diễn tả .Khoe lũ bạn rồi tôi mới về nhà định khoe với mẹ mà vào nhà tôi thấy nhà yên lặng chẳng thấy mẹ đâu .cơm đã được dọn sẵn mẹ chưa ăn ,mẹ đi đâu rồi sao .Nghĩ thoáng qua chắc mẹ lại đi đâu đó lát lại về nên tôi ngồi xem tivi và ăn cơm mà không có tư tưởng là chờ mẹ về ăn cùng .Một lát sau thì tôi nhận được điện thoại từ anh hai .

-anh hai ad .em nghe nè mẹ đi đâu đó chưa về .sao tuần qua anh không về .

Giọng anh như đang trách tôi :

-đi học về chưa ?

-Về rồi em đang ăn tối .

-giỏi lắm ,còn có tinh thần ngồi đó ăn tối ,vào viện đi mẹ nhập viện rồi đây nè .

Nghe câu mẹ nhập viện tôi như giật mình làm rơi chiếc đũa ,không kịp tắt tivi tôi cuống cuồng đạp xe đến bệnh viện .Định chạy vào thì tôi thấy anh hai đang ngồi nói chuyện với mẹ nên đứng bên ngoài nghe xem sao .

- sao con về nhanh vậy .cả 40km chứ gần đâu con ,con đi nhanh lỡ xảy ra chuyện gì thì sao .

-con chẳng bận tâm mẹ ad .sao mẹ lại chìu con nhỏ đó đến vậy ,nó qua hư rồi đó .

-Đừng trách em Quốc ad ,Tại mẹ thấy em con không bằng bạn bè nó buồn tội nó lắm .

anh hai đang trách tôi .

-Khi nào cũng vậy ,mẹ cứ bênh vực nó đâm ra nó không biết thứ gì hết ăn chơi đua đòi theo lúc bạn không nhìn thấy hoàn cảnh gia đình mình .mẹ xem vì nó mà mẹ phải thế này đây .

-mẹ không sao con đừng lo mệt quá nên đâm ra mất sức thôi .

Tôi nghe tự dưng thấy nước mắt tôi đỗ lệ ,tôi không vào mà về nhà ngồi gục trên ghế khóc nức nỡ .Một lát sau tôi nghe tiếng anh hai đưa mẹ về tôi vội chạy vào phòng .Xắp xếp cho mẹ nghĩ ngơi anh qua phòng tôi thấy tôi ngồi co ro trên giường mắt đỏ mọng nước .Anh lại gần hỏi nhẹ .

-em hiểu việc mình làm rồi chứ .

-em...em sai rồi anh hai ad .Tôi ôm anh khóc nức nỡ .

-biết sai là tốt rồi để anh mua cho mẹ chiếc áo khác ,còn tiền mẹ cho em thì sắm áo em mặt đi ,coi như anh cho em .nhưng từ nay đừng có đòi hỏi mẹ như thế nữa nghe không ?qua thăm mẹ đi .

Tôi nhìn anh rồi cười nhẹ gật đầu qua phòng xin lỗi mẹ .Thì ra tối đó mẹ đã đi trả chiếc áo mẹ mua cho tôi và chiếc áo mẹ mua cho mẹ rồi bù thêm tiền vào để cho tôi mua theo Ua tôi thích .Qua ngày mai mẹ bị cảm lạnh ,sức mẹ yếu nên bị xỉu may mắn được cô chú hàng xóm phát hiện đưa vào bệnh viện và gọi điện cho anh tôi về .

-Anh có thể dẫn em đi mua áo cho mẹ không anh hai .

Anh xoa cái đầu tôi và gật đầu :

-Từ nay bớt cái trò đua đòi đi nghe chưa .

Giờ đây nhưng lại chiếc áo tôi chỉ mặc một lần năm ấy tôi ân hận vô cùng ,tôi đã không biết suy nghĩ về mẹ .May là khi ấy mẹ chỉ bị nhẹ nếu không thì mọi việc không có kết quả  như thế này .Đôi vai mẹ đã gầy ,nếp nhăn mẹ đã hiện hữu nhiều .Vì tương lai hai anh em tôi mẹ đã vương chải rất nhiều vậy mà tôi không hề nhận ra khi ấy .....

Quảng cáo

Luợt xem: 99.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

- Mau tỉnh lại cho em ! Em vẫn còn rất giận anh nè ! Hay nói rằng anh chỉ đang ngủ! Hư.. hức... ...

Thời đại diễn ra câu chuyện này là vào năm X753, trong thời Quốc Văn Hạo Tông Hoàng Đế. ...

Đang mơ màng nó chợt giật mình, vì có vật gì đó mềm và ấm chạm vào môi. Theo phản xạ nó dùng tay phủ...

Sau khi làm xong những chuyện này, Phong Vân Vô Kỵ lại vung tay lên, một đoàn thần lực mênh mông xuy...