Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương Ngoại truyện: Nhân vật H

Quảng cáo

Có vẻ sẽ ít người chú ý đến tôi. Dù ở nhà hay trường học... Hay bất kì đâu đi nữa. Tôi nghĩ.

Và tôi là H.

Năm nay tôi đã 15. Tuy không trưởng thành, nhưng cũng đủ lớn để hiểu.

Tôi sinh ra và lớn lên cùng chỗ. Trong một gia đình khá giả, bố đi làm, còn mẹ thì lo nội trợ. Xung quanh là một người anh cả và hai cô em gái. Mọi người đều thương nhau lắm, cả tôi nữa. Chúng tôi là một gia đình hạnh phúc.

Ở trường học, thì tôi không quá tiêu biểu, mà cũng không đến nổi đội sổ, mức học tạm ở trung bình khá. Tôi mừng vì điều đó.

Về nhan sắc thì... Hơi ngại nhưng tôi cũng ưa nhìn, người ta đều kêu tôi là được trai. Tôi cũng mừng vì điều đó.

Kích thước của tôi có thể nói là trội hơn hẳn với lứa bạn cùng tuổi. Hiện tại là 1m8 nặng 72kg, khá chuẩn. Và tôi rất vui vì điều đó.

Nói tóm tất cả lại, tôi được gọi là một anh chàng khá tốt, với chiều cao lí tưởng. Thích hòa đồng và có nhiều bạn. Hầu như rất nhiều người đều muốn được như tôi.

Sự thật thì khi ai nhìn vào tôi thì đều cho là như vậy. Nhưng tôi là một người khá khiêm tốn. Tôi không quan tâm lắm về vấn đề hơn hay thua ai cả. Tôi khá yêu đời và nhàn nhã. Vì tất cả đều là tuổi trẻ cơ mà.

Nhưng có điều, một đứa bạn của tôi, luôn khiến tôi bị phân tâm khi gần nó. Sự ghen tị nhen nhóm trong lòng.

Đó là K, đứa bạn thời mặc tả của tôi. Nó là một thằng hoàn hảo “từ trong trứng”.

Học hành thì thông minh, nhan sắc thì soái tướng, “bo-đỳ” (body) thì lại quá chuẩn dù không cao bằng tôi, nhưng nó vẫn rất là “ve-rì, ve-ri-gút-d” (very, very good).Thằng đó nó lanh lợi lắm, bất cứ tình huống nào xảy ra, nó luôn là thằng cứu cánh. Nó còn rất nổi tiếng, cả ở trường lẫn ở nhà, nhất là với tụi con gái. Mọi người luôn yêu thích và quý mến nó, kể cả người nhà của tôi nữa, khi nó đến chơi tôi đều “ra rìa”. Tôi hoàn toàn ganh tị với nó, dù là cái nhỏ nhất, tôi đều thua thiệt.

Nói tới ganh tị là vậy. Nhưng tôi chưa bao giờ ghét nó. Thậm trí tôi còn rất nể phục nó. Dù hai đứa là bạn thân từ nhỏ, nhưng cảm giác nó luôn trên tôi một bậc, giống như một người anh vậy. Tôi luôn gắng sức để có thể sát cánh bên nó, để luôn luôn giữ vững mối liên kết “hảo huynh đệ” mãi mãi. Một người bạn thân, một người anh em, một thành phần gia đình không thể thiếu, chính là nó, K.

Nhưng dạo này lại khác. Nó thay đổi nhiều lắm, một cách chóng cả mặt. Nó không còn vui vẻ và hòa đồng như trước, bạn bè càng ít lại, sự yêu thích và quý mến cũng dần giảm. Nó không còn nổi bật trong đám đông nữa. Tôi thấy lạ.

K cứ tránh né kiểu gì đó. Nhiều lần tôi hỏi, nhưng nó lại gạt chuyện. Rồi cứ tẩn ngẩn, tần ngần cái mặt suốt ngày. Ngày nghỉ thì lại nhốt mình trong nhà, rủ miết thì lâu lâu mới chịu đi đâu đó. Nó từng đam mê thể thao hay các hoạt động ngoài trời lắm, nhưng giờ cũng hết. Điều gì đã xảy ra với nó, có khi tôi phải vò đầu suy nghĩ, nhưng cũng không hiểu nổi: “Tại sao một con người có thể thay đổi quá nhanh đến như vậy”.

Nhiều lúc nóng máu, tôi chỉ muốn đấm một phát vô cái mặt ngơ ngơ ngẩn ngẩn vốn dĩ không có đó. Cái mặt đủ khiến cho người ta ức chế. Thật khó chịu. Nhưng lại không thể làm được, tôi đành thở dài.

Người ta kêu tính cách sẽ thay đổi lớn nhất vào tuổi dậy thì. Tôi cũng thấy thế là đúng, khi so xét bản thân mình. Nhưng đối với K, thì lại quá mức, phải nói là “bít-bờ-ra-lằm-m” (big problem). Chiều hướng tiêu cực của nó là một con dốc không phanh.

Tôi khá lo lắng và sợ, rằng thằng bạn nối khố của tôi sẽ đi theo con đường chẳng lành, có khi còn vướng vào những tệ nạn xã hội... Tôi đã lo xa quá chăng, nhưng tôi lại không thể bỏ rơi người anh em này của mình được.

Mặc dù có lúc cũng thấy chán nản và ghét cái thái độ tiêu cực đó của nó. Nhưng tôi vẫn cố tìm cơ hội để giúp nó vực dậy.

Như chiều nay chính là một cơ hội. Nữ thần trường tôi bỗng bắt chuyện với nó và còn đòi về chung nữa. Thái độ của nàng còn rất... Người ta gọi là “rô-man-tịt-c” (romantic). Đây là cơ hội tốt để giúp nó thoát khỏi những ngày đen tối. Tôi sẽ làm tròn nghĩa vụ của một người anh em.

Nó đã từng là người anh dẫn lối cho tôi, thì bây giờ tôi sẽ là người anh để dìu nó đứng dậy. Hào quang một thời có thể vụt tắt, nhưng tình anh em chúng ta sẽ mãi mãi trường tồn.

...

Ngày 10 tháng 9 năm xx.

...

H gấp cuốn tập vừa viết lại, rồi nhìn vào đồng hồ trên điện thoại di động, đã 23 giờ 42 phút. Cậu cất vội cuốn tập vào ngăn kéo, tắt chiếc đèn trên bàn học rồi leo lên giường, phũ chiếc chăn bông ấm áp lên người. Thở dài một cái, cậu nhắm mắt lại, với một nụ cười tràn đầy tự tin.

-------

Phần tiếng anh được viết kiểu (cho vui) là một phần cố ý để xây dựng tính cách nhân vật H.

“H là một ông cụ non từ nhỏ, cậu hay lo xa và thích nói mấy câu thâm thúy. Nhưng khi lớn, những thứ đó hay bị mọi người châm chọc và chê bai, nên cậu mới thêm thớt những từ tiếng anh vào câu nói của mình, cho sành điệu và hợp thời để khỏi bị mọi người chế giễu. Nhưng đắng cay thay, tiếng anh của cậu lại thuộc hạng bét, cả chữ viết lẫn cách phát âm, đặc biệt là khả năng “vietsub hóa 100%” bá cháy của cậu :&rsquowink. Chân thành cảm ơn mọi người.

Quảng cáo

Luợt xem: 192.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Ngày xuân con én đưa thoi Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi. ...

Truyện Cậu Bé Hạt Đậu Chương 3: Sự giải thoát œ›šœ›šœ›šœ›šœ›šœ› Cộp cộp... Những tiến...

Như e đã trình bày thì ẻm đã về sau 1 hồi núp gió chờ bão hôm kia, e đang ngồi lol thì bà chị gọi đ...