Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 2: Đáng ghét vẫn hoàn đáng ghét

Quảng cáo

Sau khởi đầu khó chịu đó, tôi và anh cũng thường xuyên chạm mặt nhau hơn. Và tôi đã nhận ra rằng..... MÌNH CÀNG GHÉT ANH HƠN!
------
+ Cứ mỗi lần gặp nhau, anh thường có câu chào quen thuộc "Chào, nhỏ lùn'', vì tôi lùn hơn anh hẳn 1 cái đầu.
+ Cứ khi tôi giận tới mức không muốn nhìn mặt anh nữa thì anh lại kể những câu chuyện ngây ngốc khiến tôi vừa bực mình vừa buồn cười
+ Cứ khi đi học thể dục và đi qua lớp tôi, anh lại nhìn tôi chán nản và nhún vai, mặc dù tôi chẳng làm gì cả, vì vậy nên mỗi lần như thế tôi đều lườm nguýt anh đến đau cả mắt
+ Mỗi lần tôi đi gần anh, y rằng tôi sẽ bị giựt tóc
+ Ra về tôi thường bị véo má, véo đau đến phát khóc. Cứ mỗi lần như vậy anh thường phải vuốt ve dỗ dành tôi, còn tôi thì càng được đà khóc ầm ĩ lên
+ Anh là hội trưởng hội học sinh nên tôi được chú ý nhiều hơn, không chỉ học sinh mà còn có cả các thầy cô giáo, thầy cô nghiêm khắc để ý tôi nhiều hơn, còn thầy cô dễ tính thường hay trêu đùa, gắn ghép tôi với anh. Lúc đó, tôi thực sự không thích điều này chút nào cả, thực sự không.
-------
2 tháng đầu tiên của năm học của tôi diễn ra những ''Biến cố'' như vậy đó, tôi thường tự hỏi ''Mình còn phải trải qua những thứ gì nữa đây?''. Và vâng, quãng thời gian sau của tôi là một chuỗi những khó khăn không nguôi mà tôi phải đối mặt.

Quảng cáo

Luợt xem: 426.
Lượt bình chọn: 0.

Mười bốn tuổi. Nữ

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Hoàng Thiên Đạt tư lự tựa lưng vào mui của chiếc xe đã cũ, khoanh tay nhìn ra phía con sông. Bầu trờ...

- Hai năm rồi anh nhỉ ,anh ở nơi đó anh có thấy em không ?- Cô ngước mặt lên bầu trời Từng giọt nư...

Môi Khang hé nụ cười mỉm khi được nhìn thấy Băng . Người mà anh đang thương nhớ ngày đêm . Dù ở bên ...

Trời đêm, sao giăng đầy bầu trời, khu rừng bấy giờ vốn tĩnh lặng nay lại liên tục phát ra tiếng động...