Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : 9

Quảng cáo

Sau một tháng, mẫn như cuối cùng cũng xuthân phận là cô chủ nhưng mẫn như vẫn thích giả danh một cô bồi bàn, cô mặc đồng phục nhân viên đơn giản, đứng nói chuyện với tiếp tân, cô nữ phục vụ đằng xa chạy tới.

" chị mẫn như"

mẫn như quay đầu lại nhìn cô gái " mai mai có chuyện gì?"

Mai Mai chỉ tay về phía xa, nơi có hai vị khách đang ngồi " hai vị khách đó muốn chị phục vụ"

mẫn như nheo mắt nhìn, trong lòng một hồi chán ghét, hai người đó không ai khác chính là Triệu Tấn và một cô gái quyến rũ, có lẽ là tình nhân của hắn. Cây đã muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, nơi nào cũng có rác thải thật là một bầu trời trong xanh lại bị ô nhiễm.

mẫn như gật đầu, nhận lấy khay nước, chân mang giày cao gót bước tới nơi đó, triệu tấn đưa ánh mắt ra hiệu cho cô gái ngồi đối diện hắn, cô gái cười dịu dàng tỏ vẽ hiểu, chân đưa ra một bên, y muốn gán chân cho mẫn như ngã. Mẫn như mắt đã thấy trong lòng cười lạnh. Thủ đoạn quá trẻ con.

mục đích là gì?

sự bất cẩn cô sẽ bị đuổi việc, / cười nhạt/ thật là quá nông cạn.

mẫn như bước chân cao, bước qua bàn chân của cô gái, cô cười ngọt ngào với y " quý khách, xin cô cẩn thận ạ, nơi này đông người qua lại, nếu như không để ý, không chừng chân của cô sẽ bị một đôi giày cao gót nào đó dẫm lên, như vậy không tốt một chút nào"

cô gái rùng mình rút chân về, nếu như giày cao gót dẫm lên chân, như vậy không phải sẽ tàn phế sao, triệu tấn thu tay lại vẻ mặt căm giận.

" quý khách hai người muốn dùng gì?" Mẫn như cuối người đặt li nước lên bàn, cũng không biết như thế nào li nước đột nhiên vỡ đôi, mãnh chai văng tứ tung, nước bắn vào quần áo của triệu tấn, hắn tức giận đứng lên tát cho mẫn như một bạt tai.

" cô làm ăn như thế hả?"

mẫn như chân hơi lão đão, tay cô vì bị miễn chai đâm vô có không ít máu, cô đưa tay sờ lên mặt mình, hắn dám đánh cô, đàn ông khốn nạn.

quản lí Dao Ni nghe động tĩnh bên này liền chạy lại, cô cuối người xin lỗi triệu tấn.

" thiếu gia thật xin lỗi, là nhân viên của chúng tôi bất cẩn"

" một lời xin lỗi là được sao? Cô có biết chiếc áo này của tôi bao nhiêu tiền không hả?" Triệu Tấn quyết không bỏ qua chuyện này

" tôi sẽ đền bù lại cho ngài, mong thiếu gia bỏ qua cho em ấy" Dao Ni lại tiếp tục xin lỗi.

" đền bù? Một tiếng đền bù là xong sao? Cô nhìn xem thử, đương sự đã làm sai còn không biết lỗi, hình như oan ức cho cô ta lắm thì phải" cô gái quyến rủ nói. Triệu tấn gật đầu hùa theo.

mẫn như thu tay lại máu trên tay lại chảy ra nhiều hơn, quản lý quýnh lên.

" mẫn như cô mau vào băng bó vết thương đi"

" đi là dễ sao, nếu cô ta không quỳ xuống xin lỗi tôi thì đừng hòng rời khỏi đây" lời nói cay nghiệt của triệu tấn, hắn phải muốn cô quỳ dưới chân cầu xin tha thứ đến vậy sao? Cho dù là hành động bỉ ổi ư, thật đáng khinh bỉ.

mẫn như chân khẽ nhất, cử động này y như là hành động cô sắp quỳ xuống khiến mọi người cười hả hê, nhưng thực chất mẫn như đang lấy thế nhắm vào hạ bộ của hắn mà đánh tới, tiếng bước chân đinh đinh đi tới làm cho mẫn như dừng lại động tác, cô đưa mắt nhìn người tới. Là hắn....

một thân nam trang vest trắng, đầu tóc đen mượt bóng bẩy, bước chân chầm chầm đi về phía của mẫn như, hắn cư nhiên lúc nào cũng ôn nhu đến như vậy. Chỉ là trong mắt của cô bây giờ nhìn hắn không còn là sùng bái, tôn thờ, hâm mộ, hay là tình cảm dạt dào như thời học sinh ngây ngô nữa. Mà bây giờ cũng chỉ là ánh mắt lạnh băng.

Hứa vãn Ninh đi tới ôm chầm lấy mẫn như, ôm thật chặt, siết thật chặt khiến mẫn như nhíu mày khó thở. Hắn cảm thấy hơi thất thố liền buông cô ra, lấy trong áo chiếc khăn tay băng bó cho cô. Mẫn như rút tay về từ chối, cô không muốn dính dáng tới người này nữa.

Vãn ninh trong đôi mắt ánh lên tia u buồn, y nhìn mẫn như, cô thật sự thay đổi quá nhiều rồi, không còn là cô gái hai tóc bím e ngại đi theo phía sau cậu mà nhìn trộm. Vãn Ninh cười khổ , thời gian đúng là làm cho người ta thay đổi mà. Cậu quay đầu về phía triệu tấn.

" tôi là hứa vãn ninh, cô ấy là người quen của tôi có chuyện gì cứ tìm tôi" cậu lạnh nhạt lên tiếng.

triệu tấn nhíu mày, hắn ghét cái tên trước mặt, bởi người này chính là chồng của Mẫn Nhi " tôi không quan tâm cô ta là gì của anh, tôi chỉ biết nếu cô ta không quỳ xuống chân xin lỗi tôi thì đừng hòng mà sống yên ổn"

" anh đúng là một tên nhỏ mọn" vãn ninh khinh bỉ.

triệu tấn cười bỡn cợt. " có nhỏ mọn cũng không bằng loại người như anh, tôi thật không thể ngờ rằng anh bỏ mẫn nhi để đi theo một loại phụ nữ này"

vãn ninh thu nắm tay thành quyền.

triệu tấn nhìn mẫn như cười khinh bỉ. " tôi cứ tưởng cô cũng là loại người tốt lành gì, không ngờ cũng là loại gái điếm đi quyến rũ chồng của em gái mình"

mẫn như nhìn hắn cô thật sự muốn xé rách cái bộ mặt đáng ghét đó ra.

" anh không được nói mẫn như như vậy" vãn ninh tức giận, cậu kéo mẫn như ra phía sau mình mà bảo vệ, bàn tay vừa mới nắm lấy tay cô thì đã bị người đoạt mất. Cậu đứng đó sửng người, mẫn như ngước nhìn người đang ôm eo cô.

" tử dạ" cô thốt lên một tiếng, thật không ngờ lại là anh, không phải nói đi tới 1 tháng lận sao? Bây giờ chỉ mới một tuần, có phải cô đang nằm mơ chăng.

tử dạ một thân bụi bặm nhìn cô cười sủng nịnh, nụ cười đó, khuôn mặt ấy đã đốn tim không biết bao nhiêu cô gái đang ở tại nơi này, anh nâng tay cô lên, mặt đầy lo lắng

 

" sao lại để bị thương như vậy hả? Anh chỉ mới đi có một tuần mà đã không biết chăm sóc cho bản thân rồi là sao?" Tử dạ rút ra chiếc khăn tay trong túi áo băng bó lại cho mẫn như.

" không sao, không phải anh nói đi tới 1 tháng luôn sao? Sao bây giờ lại về?"

tử dạ cười nói " ngàn giờ trên kia cũng không bằng một phút bên em, em là cả thế giới của anh"

mẫn như cười ngọt ngào, trong lòng hạnh phúc không thể tả. Cô đột nhiên nhớ ra một chuyện, vội hỏi " dạ anh không phải đang giả ngốc hay sao? Sao lại..." Lời chưa nói ra tới miệng đã bị nụ hôn của tử dạ chặn lại, anh luồn lưỡi vào môi cô, tham lam hút hết mật ngọt, mẫn như cũng cuồng nhiệt đáp trả lại nụ hôn nồng nàn.

 

tất cả mọi người đều nhìn chăm chú, đủ mọi loại sắc thái, biểu cảm, ghen tỵ, hâm mộ, chán ghét, đau lòng.....

tử dạ rời môi mẫn như ra, hắn khẽ nói " nếu anh còn tiếp tục giả ngốc nữa, bà xã của anh sẽ bị thiệt mất,không chừng anh còn mất em cũng có thể lắm" hắn nói xong đưa mắt nhìn về phía Vãn Ninh vẽ khiêu khích.

mẫn như cười ngọt ngào, cô liếc mắt nhìn về phía triệu tấn. " bọn họ sau này đừng cho vào đây nữa" Quản lý Doãn Ni gật đầu. Tất cả mọi người ở tại nơi này đều không hiểu gì. Mẫn như không quan tâm, cô nắm tay kéo tử dạ vào trong phòng của mình, hắn vui vẽ theo sau.

vừa bước vào trong phòng, mẫn như đã quàng tay lên vai của tử dạ, cô ôm hắn hôn mê đắm, tử dạ cũng nồng nhiệt hôn trả, hắn thật sự rất nhớ cô, rất rất nhớ.

mẫn như lấy chân đóng cửa lại, tay lần xuống dưới mở cúc áo sơ mi của tử dạ ra, hắn cũng thuận theo kéo khóa kéo phía sau lưng của cô, tụt xuống dưới, cả thân hình nóng bỏng của cô làm hắn lửa dục toàn thân bốc cháy. Bờ môi trườn xuống hôn cổ mẫn như, khiến cô tê dại.

" tử dạ..em yêu anh" tiếng nói yêu kiều phát ra khiến hắn không kìn nén được, tay đẩy mạnh những văn án trên bàn xuống, hắn nhẹ nhàng đặt cô lên bàn, môi vừa hôn cổ của cô, tay vừa vuốt ve cặp đùi trắng noãn.

" ưm..." Mẫn như rên rỉ theo từng sự mơn trớn của hắn. Tay hắn nhanh chóng luồng vào chiếc quần lót mỏng manh của cô mà đùa giỡn hoa huyệt bên trong, khiến mẫn như toàn thân rên rỉ tê dại. Bàn tay nâng chân cô gác qua hông hắn, trượt dài lên phía sau lưng mở chiếc áo ngực của cô ra quẳn mạnh xuống sàn, một đôi thỏ non trắng nỏn đập vào mắt hắn, cô họng khô nóng, dưới thân đã cứng nhắc từ đời nào vì dục vọng. Hắn ngậm lấy đôi nhủ hoa mà mút lấy, tay nhanh chóng cởi bỏ chiếc quần tây đang vướng víu trên người hắn, cây gậy to lớn cứng cỏi nhảy ra, tử dạ đặt cây gậy lên hạ thể của mẫn như mà lên xuống, dù đang cách một lớp quần mỏng nhưng mẫn như đã có cảm giác, xuân thủy trong người cô đổ ra ào ạt, toàn thân phấn khích.

" ưm a..ư " mẫn như rên rỉ thành tiếng, tử dạ trong lòng lửa dục càng nóng hơn, hắn cắn nhẹ đầu ngực của cô, khiến mẫn như trong cơn mê man của dục vọng bất giác ư một tiếng.

tay trượt xuống lưng rồi gỡ bỏ cái quần lót vướng víu trên người mẫn như, tử dạ hung hãn đâm cây gậy thật sâu vào nơi đó.

" a..aaa" mẫn như a nhẹ, hắn nhấp ra rồi đưa vào, môi lại rời lên tai cô mà gặm nhấm, bộ ngực đầy đặn rung rinh theo từng nhịp chuyển động của tử dạ.

" a..ưm..ư..nhanh một chút...một chút nữa" mẫn như chìm đắm trong dục vọng mà rên rỉ. Tử dạ chuyển động càng nhanh hơn, hắn mơn trớn gặm nhấm mỗi tất da tất thịt của cô mà để lại dấu đỏ ửng, dấu vết đặc trưng của hắn để lại cho cô. Tay xoa nắn chiếc mông tròn trịa của cô, áp xác vào người hắn để dễ dàng mà cử động.

" cốc cốc cốc " tiếng gõ cửa vang lên từng hồi, mẫn như đang chìm đắm trong dục vọng bật mình bừng tỉnh, lý trí vì dục vọng chiếm lấy mà vì thế cũng dần hồi phục, cô đẩy tử dạ ra nhưng hắn không buông, dưới thân lại vận động nhanh hơn.

" ưm a....ư" mẫn như rên rỉ.

" cốc cốc cốc" tiếng gõ cửa lại vang lên lần hai. Mẫn như đưa đôi mắt lờ mờ nhìn về phía cửa, cô cố bặm môi lại để không phải bật thốt ra tiếng rên rỉ nào.

" có..ư a chuyện gì" mẫn như vừa rên rỉ vừa thở dốc nói.

" tiểu thư cô không sao chứ?" Giọng nói bên ngoài của Doãn Ni truyền vào trong, có lẽ y đã phát hiện trong giọng nói của mẫn như có khác thường

" ư..không..sao" mẫn như ai oán nhìn người đang ở trên mình cô mà vận động, hắn cười tà mỵ, cuối đầu xuống hôn chiếc cổ trắng ngần của cô.

" ư.." Mẫn như lại không thể kìm nén mà rên rỉ.

người bên ngoài hình như cũng nghe được điều khác thường bên trong căn phòng, không khỏi bất giác đỏ mặt.

" tiểu thư hay là đợi khi khác tôi lại nói"

mẫn như quẩn bách đỏ mặt, cô cố lấy sức lật ngược tử dạ xuống dưới, trên miệng nở nụ cười hả hê,người ở dưới lại nở nụ cười còn hả hê hơn cả cô, cô đang ngồi lên cây gậy của hắn, tư thế này càng khiến cây gậy của hắn đâm sâu hơn vào hoa huyệt của cô, cảm giác ấm áp bao quanh khiến hắn hài lòng.

" nói luôn đi" mẫn như lạnh giọng nói.

Doãn Ni quẫn bách, nói nhanh còn mau tảo thân không thì sẽ bị những tiếng rên rỉ này hại chết mất " chuyện cái ly, phòng giám sát đã ghi được một đoạn quay phim, là mai mai làm"

mẫn như bên trong nhíu mày, tay trượt dài đùa giỡn vòng ngực rộng lớn của tử dạ " nhốt lại tra hỏi"

nhận được mệnh lệnh của mẫn như, Doãn Ni ba chân bốn cẳng chạy như bay ra ngoài

ở trong phòng, mẫn như nhẹ nhàng cử động, với tư thế này cô quả là mất rất nhiều sức, người dưới thân lại híp mắt hưởng thụ, tay xoa nắn đôi gò bồng rung rinh của mẫn như, cô hết sức lực liền trượt dài trên người hắn.

" mệt quá, không chơi nữa"

tử dạ cười tà mỵ, lật ngược mẫn như xuống 

Quảng cáo

Luợt xem: 67.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Người đàn ông mặc áo dài cố đạo vừa bước vào lớp một cách khó nhọc bụng hắn phị mỡ, cổ đeo cây thập ...

Em tin.em tin tất cả mọi điều anh nói. em luôn tin tưởng anh. tin luôn cả những lời nói dối của anh....

Đồng Cạn Tháng 3 nắng rọi xuyên qua những kẻ lá, nắng vương trên những rặng cây. Khi ho...

Tên truyện:Thách thức nàng công chúa Shyn!!! Tác giả:Jamie Siêu Quậy. Thể loại:Truyện teen Tình t...