Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 2: 21

Quảng cáo

Hai mươi

Khi bạn đã dấn sâu vào một mối quan hệ đến mức chắc mẩm rằng nó sẽ tồn tại mãi mãi, thì bạn sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện một ngày nào đó sẽ phải tắm tới lần thứ ba và chuẩn bị cho một buổi hẹn hò.

Như việc nhờ mẹ giặt quần áo hay phải vay tiền cha, ta cứ nghĩ là mình đã bỏ xa tất cả những lễ nghi phòng tắm căng thẳng ấy rồi.

Bạn không bao giờ mơ rằng sẽ lại có một ngày mà mình phát cuồng lên về vệ sinh cá nhân như một cậu con trai mười lăm tuổi với cái đũng quần không chịu ngừng căng phồng. Rằng một lần nữa bạn sẽ nhìn thấy mình đứng trước gương cố làm gì đấy với mái tóc. Rằng bạn sẽ đánh răng ngay cả khi chúng đã sạch bóng. Rằng bạn sẽ làm tất cả những việc này chỉ để ngồi trong bóng tối một hai tiếng đồng hồ với một người khác giới mà bạn vừa mới gặp.

Thật đáng sợ. Hẹn hò là trò của giới trẻ. Kỹ năng của bạn bị mai một. Có khi bây giờ bạn còn chẳng biết cách làm chuyện này cho ra hồn nữa.

Để hẹn hò với một người vừa mới gặp bạn phải dùng một phần não khác với phần bạn vẫn dùng để hẹn hò với người bạn đã cưới. Bạn dùng các cơ khác. Thế nên có lẽ cũng hoàn toàn tự nhiên nếu khi bạn dùng lại những cơ đó, chúng có cảm giác hơi cứng.

Hai người lớn trải qua tất cả những nghi lễ kết đôi của thanh niên ấy - cố gắng trông cho chỉnh tề, gặp nhau đúng thời gian đã hẹn, biết là cái gì có thể ngay bây giờ, cái gì phải đợi một thời gian và cái gì phải đợi mãi mãi. Đáng lẽ phải rất khó khăn mới có thể lao vào mấy cái đó sau khi bạn đã ở bên một người bao nhiêu năm. Nhưng với Cyd thì tôi không thấy khó.

Cô làm tôi thấy chuyện đó thật dễ dàng.

“Bộ phim đầu tiên chúng ta xem cùng nhau rất quan trọng,” Cyd nói. “Em biết chúng ta chỉ là bạn và đại loại là thế, nhưng lựa chọn phim tối nay rất quan trọng.”

Tôi cố làm ra vẻ là mình hiểu cô đang nói gì.

“Rất nhiều người trong buổi hẹn đầu tiên, cố làm thế nào cho nó an toàn. Họ đi xem phim bom tấn mùa hè. Anh biết đấy, một trong những bộ phim mà New York bị hủy hoại bởi người ngoài hành tinh hay sóng thần hay một con khỉ to đùng hay gì đó. Họ tưởng phim kiểu đó chắc chắn sẽ vui vẻ. Nhưng một phim bom tấn mùa hè không phải là lựa chọn đúng đắn.”

“Không phải sao?”

Cô lắc đầu. “Không ai thật sự vui vẻ khi xem mấy phim đó trừ mấy đứa mười ba tuổi ở Idaho. Đấy là quy luật hiệu suất giảm dần. Một khi ta đã nhìn thấy tòa nhà Empire State bị nổ tung một lần, ta thật sự không cần xem lại lần nữa.”

Tôi đã bắt đầu ngộ ra. “Ta nghĩ là trái đất sẽ rung chuyển. Nhưng rồi rốt cuộc ta ngáp dài khi người ngoài hành tinh bắn phá Nhà Trắng.”

“Nếu ta chọn phim bom tấn hè, việc đó cho thấy là ta có kỳ vọng rất thấp,” cô nói, nhìn tôi trong lúc tôi đang lách chiếc MGF ra khỏi dòng giao thông buổi chiều đang bị nghẽn lại quanh khu Angel. “Về tất cả mọi thứ. Nó cho thấy rằng ta nghĩ cuộc sống rốt cuộc chỉ là một bịch bỏng ngô ỉu và một thùng Diet Coke hết ga. Và đấy là tất cả những gì người ta có thể mong đợi.”

Tôi cố nhớ lại bộ phim đầu tiên tôi xem với Gina. Một phim nghệ thuật nào đó của Nhật ở rạp Barbican. Về những người trầm cảm.

“Những phim nghệ thuật cũng tồi tệ không kém,” Cyd nói như thể đọc được ý nghĩ của tôi. “Nó nghĩa là cả hai đều đang giả vờ làm một người nào đó mà có lẽ là bản thân không phải.”

“Và cứ thử nghĩ đến bao nhiêu cặp đôi khắp thế giới chọn bộ phim đầu tiên của họ là Titanic,” tôi nói. “Bao nhiêu mối quan hệ đang chớm nở đã thất bại ngay từ trước khi chúng bắt đầu. Trước cả khi chúng rời cảng.”

Cô đấm tay tôi. “Đây là chuyện nghiêm túc,” cô nói. “Em có một người bạn ở quê đã cưới một gã đưa cô ấy đi xem Con ruồi(1) vào buổi hẹn đầu.”

“Và sau đó anh ta biến thành côn trùng chăng?”

“Hay không kém,” cô nói. “Anh ta đúng là đã thay đổi. Theo chiều hướng xấu.”

“Thế thì em muốn xem gì nào?” tôi hỏi cô.

“Tin em không?” cô nói.

“Anh tin em,” Tôi nói.

Cô muốn xem một bộ phim thuộc loại vẫn được chiếu trên ti vi mỗi Giáng sinh. Một trong những bộ phim mà vì lý do nào đấy tôi tưởng tượng là mình đã xem hàng tá lần. Nhưng tôi không nghĩ mình đã thực sự xem nó bao giờ.

Tôi không biết tại sao họ lại chiếu Một cuộc đời tuyệt diệu(2) ở dưới rạp NFT bên Bờ Nam. Có thể đang là mùa phim Frank Capra hoặc James Stewart. Có thể họ có một bản phim được khôi phục lại, được số hóa, trau chuốt lại. Tôi không biết và điều này cũng không quan trọng. Đó là bộ phim mà chúng tôi đi xem vào buổi tối đầu tiên bên nhau. Và ban đầu nó có vẻ khá u ám.

Những hiệu ứng đặc biệt cứ như từ thời động cơ hơi nước. Trên bầu trời đầy sao mà rõ ràng chỉ là một tấm các tông vẽ lên với một cái đèn chiếu ở đằng sau, một vài thiên thần - hay đúng hơn, những người nhà trời được thể hiện bằng những đốm sáng trên tấm các tông - đang bàn luận về George Bailey, người trụ cột trong cộng đồng của anh ta, và cuộc hẹn của anh ta với định mệnh.

Khi diễn biến phim chuyển sang một thị trấn ở Mỹ và ngày Giáng sinh nhỏ vui vẻ của họ, tôi nhận thấy mình thèm thấy người ngoài hành tinh hoặc sóng thần hoặc một con khỉ to đùng đến phá hủy tất cả. Nếu nguyên lý của Cyd về điềm báo của bộ phim đầu tiên là đúng, thì may lắm chúng tôi mới qua được tối nay.

Rồi dần dần, khi tất cả những hy vọng và ước mơ của James Stewart bắt đầu lùi dần, tôi thấy mình bị hút vào câu chuyện của người đàn ông đã không còn nhìn thấy lý do để sống.

Bộ phim dữ dội hơn nhiều so với những gì tôi nhớ được về hình ảnh đen trắng chập chờn của nó trong tuổi thơ đầy màu sắc của tôi, kẹp giữa chương trình Top of the Pops dịp Giáng sinh và bánh mì kẹp gà tây của mẹ.

Khi thế giới của anh ta bắt đầu sụp đổ, James Stewart lăng mạ cô giáo của con anh ta qua điện thoại và bị chồng cô đấm bất tỉnh trong một quán bar. Anh ta cay đắng hờn giận vợ mình, người mà vì cô anh ta đã từ bỏ giấc mơ du lịch vòng quanh thế giới. Điều đáng ngạc nhiên nhất là anh ta tệ bạc với các con mình - một gã đầu bò cáu kỉnh, nóng tính. Nhưng ta biết rằng không phải vì anh ta không yêu thương chúng. Là vì anh ta yêu chúng quá nhiều.

Trong bóng tối, Cyd với sang và nắm chặt tay tôi.

“Đừng lo,” cô nói. “Mọi chuyện cuối cùng cũng ổn cả thôi.”

Trời vẫn còn sáng khi chúng tôi ra khỏi rạp, nhưng chỉ chập choạng. Chúng tôi mua mấy miếng pizza ở quán cà phê NFT và ăn ở cái bàn gỗ dài đặt ngoài trời cùng với những người khác và ta lại có cảm giác đang còn sinh viên.

NFT là một tòa nhà xấu xí trong một khu địa thế đẹp của thị trấn. Nó nằm trong một lô nhà bê tông ngớ ngẩn gồm sáu mươi nhà được đặt ngay chỗ sông Thames lượn xuống phía Nam khi chảy qua dưới bóng cầu Waterloo, đối diện ánh đèn của đê Victoria và nhà thờ St Paul. Đấy là nơi Cyd nói với tôi rằng cô lớn lên trong một gia đình đầy phụ nữ và phim.

“Phim đầu tiên cha mẹ em xem cùng nhau là Cuốn theo chiều gió,” cô nói. “Và sau khi cha em mất, mẹ một mình xem lại phim ấy mười sáu lần. Bà vẫn có thể xem nữa. Nhưng bà cố đặt giới hạn cho bản thân.”

Cyd là em út trong nhà bốn chị em. Mẹ cô làm y tá ở Trung tâm y tế Texas - “nơi các ông to đến chữa tim” - còn cha cô lái xe tải ngoài mỏ dầu.

“Houston là một thị trấn dầu mỏ,” cô nói. “Khi giá dầu cao, cuộc sống thật dễ chịu. Và khi giá dầu rơi kịch sàn, mọi người thắt lưng buộc bụng. Nhưng bất chấp tốt hơn hay xấu đi, giàu lên hay nghèo đi, Houston vẫn luôn luôn là một thị trấn dầu mỏ.”

Theo lời cô kể, cha mẹ cô chưa bao giờ hết tuần trăng mật. Ngay cả khi đã có bốn đứa con gái vị thành niên, họ vẫn nắm tay nhau nơi công cộng và tặng nhau một bông hoa hay ghi những dòng âu yếm bỏ vào hộp đồ ăn trưa.

“Hồi em mười hai, chuyện đó làm em xấu hổ,” Cyd nói. “Giờ thì em yêu việc đó. Giờ em yêu chuyện họ yêu nhau đến vậy. Em biết anh đang nghĩ gì - có lẽ họ chưa từng như thế bao giờ và chỉ là em muốn ghi nhớ họ như vậy. Có thể họ luôn bực tức nhau và cáu kỉnh nhau suốt. Nhưng em biết mình nhìn thấy gì. Họ yêu nhau điên cuồng. Họ đã chọn đúng.”

Rồi một Chủ nhật cô đang đi cùng bạn đến Dairy Queen ở trung tâm mua sắm Galleria thì chị cả của cô đến bảo rằng cha đã qua đời vì đau tim.

“Mẹ em không già đi qua một đêm,” Cyd nói. “Không hề như vậy. Bà chỉ lùi dần về quá khứ. Có lẽ bà nhận ra rằng thời vàng son đã chấm dứt. Bà vẫn đi làm. Bà vẫn nấu ăn cho bọn em. Nhưng giờ bà xem phim cổ rất nhiều. Và bộ sưu tập phim của bà chắc hẳn đã lây cho em một ít. Vì khi em đã gặp cái gã đã khiến em đến Anh, em tưởng anh ta là Rhett Butler(3).”

Tôi không bao giờ thấy thoải mái khi cuộc trò chuyện lái sang người yêu cũ của ai đó. Bao hy vọng thành mây khói, bao vết thương còn chưa lành, bao sự cay đắng và thất vọng khi nhìn thấy tình yêu của mình bị vứt vào sọt rác - nó như lấy đi ánh sáng lấp lánh của cả buổi tối. Và cô cũng thấy thế. Cô thay đổi chủ đề, chuyển hướng ra khỏi câu chuyện buồn của mình bằng cách đóng vai hướng dẫn viên du lịch hoạt bát.

“Anh có biết là Houston là từ đầu tiên được nói trên mặt trăng?” cô nói. “Đấy là sự thật. Neil Armstrong nói với trạm điều khiển không gian - Houston, đây là trạm Tranquility. Chiếc Eagle đã hạ cánh.”

“Cho đến khi anh gặp em, anh chưa bao giờ nghĩ nhiều về Houston cả,” tôi nói. “Nó không phải một trong những thành phố Mỹ mà ta có thể tưởng tượng ra trong đầu.”

“Không phải như ở đây,” cô nói. “Nếu nó có lớp sơn thứ hai thì nó là đồ cổ. Chúng em có những quán nước bên đường gọi là nhà nước đá nơi tất cả những phụ nữ trông như thể vừa bước ra khỏi một bài hát của Hank Williams. Nhưng bọn choai choai thì đến cửa hàng rượu Yucatan vào tối thứ Bảy nơi bọn con gái cố làm sao để trông cho giống Pamela Anderson còn bọn con trai không thể không bắt chước Meatloaf.”

“Nghe có chút giống Essex,” tôi nói. “Thế em gặp cậu người Anh này ở đâu?”

“Ở cửa hàng rượu Yucatan. Vào một tối thứ Bảy. Anh ta hỏi em có muốn uống một ly không và em bảo không. Rồi anh ta hỏi em có muốn nhảy không và em bảo có. Hồi đó anh ta làm người giao hàng bằng xe máy ở Houston. Đấy là việc của anh ta. Kiểu như một người đưa thư hoành tráng hơn bình thường vậy. Tất nhiên, em rất ấn tượng.”

“Và hóa ra anh ta không phải là Rhett Butler à?”

“Thì anh biết đấy,” cô nói. “Ngay cả Clark Gable(4) cũng không phải là Rhett Butler, đúng không?”

“Nhưng em đến London cùng anh ta?”

“Ừm.”

“Tại sao em không ở lại bên kia? Họ đá đít anh ta à?”

“Ôi không. Chúng em cưới nhau. Anh ta lấy được Thẻ Xanh. Anh có biết rằng Thẻ Xanh thực ra là màu hồng không?”

Tôi lắc đầu.

“Cái đó cũng làm hai người bọn em ngạc nhiên. Cả hai phải trải qua những buổi phỏng vấn với cán bộ nhập cư, việc của họ là kiểm tra chắc chắn rằng người ta thật sự yêu nhau. Bọn em cho họ xem album ảnh cưới và nó không thành vấn đề. Bọn em đã có thể ở đó mãi mãi.” Cô ngẫm nghĩ về chuyện này. “Em nghĩ anh ta cảm thấy cần làm thêm nhiều điều hơn nữa trong cuộc đời mình. Nước Mỹ có thể làm người ta thấy như mình bị thất bại phần nào. Thế nên bọn em đến đây.”

“Và rồi chuyện gì đã xảy ra?”

“Tất cả.” Cô nhìn tôi. “Anh ta mê tre. Anh có hiểu thế nghĩa là gì không?”

Tôi lắc đầu. “Thuốc phiện gì đó à?”

“Không. Thực ra thì cũng đúng theo một khía cạnh nào đó. Điều đó nghĩa là anh ta thích gái châu Á. Và vẫn thích. Và sẽ luôn luôn thích.”

“Gái châu Á?”

“Anh biết đấy - gái Hàn. Tàu. Nhật. Philippines. Anh ta chẳng kén chọn gì lắm - kể cũng hơi xúc phạm đến phụ nữ châu Á, vì trông họ có thể khác nhau như một người Thụy Điển với một người Thổ Nhĩ Kỳ. Nhưng anh ta thật sự không quan tâm, chỉ cần họ là châu Á. Tối cái hôm bọn em gặp nhau, anh ta đang ở Yucatan với một cô gái người Việt nhỏ nhắn. Có rất nhiều người Việt ở Houston.”

“Châu Á? Ý em là người phương Đông.”

“Ta không được nói người phương Đông nữa. Chữ đó được coi là xúc phạm - như bọn mọi hay cô ô sin. Ta phải nói người Mỹ gốc Phi hay người giúp việc. Và người châu Á thay vì người phương Đông.”

“Anh thấy người châu Á nghe như người Ấn Độ vậy.”

“Xin lỗi quý ông. Ông phải nói như thế.”

“Anh ta thích gì ở họ?”

“Có lẽ anh ta thích vì họ trông không giống anh ta. Vì họ trông như một loại người hoàn toàn khác. Em có thể hiểu được điều đó. Tình dục dị tính - đấy là thích ai đó trông không giống ta, không phải sao?”

“Thế nếu anh ta thích con gái châu Á - nếu cái cậu không phải Rhett Butler này thích tre - tại sao anh ta lại thích em?”

“Em chịu. Em nghĩ mình là một ngoại lệ. Một kỳ nghỉ kết hợp với kiếm tiền. Em chẳng biết.”

Cô hất tóc mái đen ra khỏi trán và nhìn tôi với cặp mắt nâu cách xa nhau ấy. Giờ nghe cô nói vậy tôi mới có thể nhận ra lý do vì sao mà một người mê tre lại phải lòng cô. Dưới một góc độ ánh sáng nhất định.

“Bọn em đã ở bên nhau hai năm,” cô nói. “Một năm ở nhà và một năm nữa ở đây. Rồi anh ta chuyển lại về đúng kiểu của mình. Hoặc là em phát hiện ra là anh ta đã chuyển lại về đúng kiểu của mình. Với một sinh viên người Malaysia anh ta gặp ở công viên. Anh ta dẫn cô ấy đi xem London - và một vài thứ khác. Lúc ấy anh ta không phải một gã tồi tệ. Bây giờ anh ta cũng không phải một gã tồi tệ. Chỉ là em chọn nhầm. Thế còn anh?”

“Anh á?”

“Ừ, chuyện gì xảy ra với cuộc hôn nhân của anh?”

Tôi cố nghĩ ra xem chuyện gì đã xảy ra với Gina và tôi. Tôi biết là có gì đó liên quan đến việc già đi và coi cái gì đó là điều tất nhiên và cảm giác rằng cuộc đời mình đang trượt ra xa. Đáng lẽ James Stewart có thể giải thích cho tôi nghe.

“Anh không chắc chuyện gì đã xảy ra,” tôi nói. “Anh đứt dây neo một thời gian.”

“À, em hiểu rồi,” Cyd nói. “Ý anh là anh muốn phang em nào đấy một phát phải không?”

“Không phải chỉ có thế. Cho dù đấy cũng là một phần. Nhưng anh chỉ... anh không biết phải giải thích như thế nào. Gần như là anh đã tự để đèn tắt ngấm.”

Cô nhìn tôi chằm chằm trong giây lát rồi gật đầu.

“Đi xem đèn đi,” cô nói.

Giờ đã tối. Ở bên kia sông ta có thể nhìn thấy ánh đèn điện lung linh chạy suốt dọc con đê như một chuỗi ngọc trai. Vào buổi sáng thì ta sẽ nhìn thấy các tòa văn phòng xám xịt, một đợt tắc đường nữa và cả thành phố hối hả vận động để trả tiền thuê nhà. Nhưng tối nay nó thật đẹp.

“Trông như Giáng sinh ấy,” cô nói, khoác tay tôi.

Đúng là vậy. Và không khí cũng như Giáng sinh vậy.

“Em sẽ thử đặt cược vào anh,” cô nói với tôi.

Quảng cáo

Luợt xem: 1.818.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Mời các bạn tham gia dịch truyện, sáng tác và đọc truyện tại www.MHT.vn nhé.
    Bạn có thể tìm hiểu về mạng hỗ trợ văn học MHT.vn và cách thức nhận nhuận bút tại đây nhé: http://mht.vn/infomation/pid17/mht-vn-la-gi.html
    ------
    Mình mạn phép giới thiệu 1 số bộ truyện đang hot tại web:
    1. Tia Nắng Từ Anh (Hiện đại, tuổi trẻ): http://mht.vn/thread/393/tia-nang-tu-anh.html
    2. Hành trình Nevareth (Kỳ ảo, phương tây): http://mht.vn/thread/272/hanh-trinh-nevareth.html
    3. Lĩnh Nam Liệt Truyện (Lịch sử, Việt Nam): http://mht.vn/thread/271/linh-nam-liet-truyen.html
    4. Mục Tiêu Số 7 (Khoa Ảo): http://mht.vn/thread/1298/muc-tieu-so-7.html
    5. Tam Thánh (Kỳ Ảo, Võ Hiệp): http://mht.vn/thread/5741/tam-thanh.html
    6. Giới Thần: (Đô Thị, Kỳ Ảo): http://mht.vn/thread/1478/gioi-than.html
    7. Pokemon Du Ký (Xuyên không): http://mht.vn/thread/327/pokemon-du-ky.html
    8. Cơ Giới Khách (Khoa Ảo): http://mht.vn/thread/5750/co-gioi-khach.html
    9. Hành Trình Huyền Thoại (Game Liên Minh): http://mht.vn/thread/41/hanh-trinh-huyen-thoai.html
    10. Những Kinh Nghiệm Bá Đạo (Truyện Cười): http://mht.vn/thread/476/a.html

Xem thêm một số truyện khác nào!

Truyện ngắn: Cho tôi yêu thương thêm một ngày! Tác giả: Phan Nhật Băng Băng Cảm ơn đời mỗi sớm...

chap 1 Ngày...tháng...năm... 8 tháng rồi mình chính thức k nói chuyện. À có. Nhưng cũng chỉ là v...

Chương 1: Chia tay. Trước đây, cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Sau này, yêu thì mới cưới, mới đến vớ...