Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương II: Cậu nợ tớ một ký ức

Quảng cáo

Một con bé ngốc nghếch, sợ yêu, sợ có người yêu khi đi học như tớ nên tớ đã để tuột mất rất nhiều cơ hội để được ở bên cạnh cậu. Trận banh đó tớ đã không tới, không biết cậu có đợi tớ lúc đó không? Không biết cậu có trách tớ không?. Đến bây giờ, đủ chín chắn, tớ chỉ muốn quay lại thời điểm đó để được chủ động ở bên cậu, gặp cậu, nắm bắt lấy những mảnh yêu đã vụn vỡ.

Cái tối định mệnh hôm đó, tớ lấy hết dũng khí nhắn tin trước cho cậu, để cậu biết tớ cũng quan tâm đến cậu biết chừng nào. 1 tiếng, 2 tiếng vẫn chưa có tin nhắn trả lời, đồng hồ gõ đúng 22h chiếc điện thoại rung lên hồi chuông, tớ hồi hộp nhào tới bắt lấy tin nhắn

  • Panda gửi đến “ Cậu ấy ngủ rồi, bạn nhắn tin có gì không?”.
  •  Tớ “ Bạn là gì của Cậu ấy vậy?”.
  • Người kia nhắn “ Là người yêu”.....

Đến đây, thật sự tớ không thể viết tiếp , chỉ muốn im lặng mà thấu....

Như một vết dao đâm, nhưng không được cậu sát trùng, cậu đã giữ im lặng vài ngày sau đó. Tớ phải làm gì đây, bị thất tình à, bị phản bội à, bắt được quả tang à. Nhưng, tớ là gì trong mối quan hệ này, tớ có tư cách sao? Sau đó, bạn của cậu có giải thích với tớ là người đó chỉ là bạn và ở nhờ nhà cậu, tớ xua đi bảo thì người đó là ai cũng được mà, dù gì mình cũng đâu là gì của hắn?. Nhưng thật ra tớ đau lắm Panda à, đau vì sự im lặng của cậu. Sự im lặng ấy giết đi tất cả những gì chúng ta đã tạo nên, tớ chạy vào phòng, lục lại bức thư đó, đọc lại dòng chữ ấy thật kỹ nhiều lần, càng đọc tớ càng giận, giận những lời lẽ trong thư này chẳng lẽ là giả dối, tớ ghét sự giả dối, tớ đem đi đốt, đốt hết, đốt cho tới khi tro tàn cuốn bay theo cơn gió. Tự nhủ với mình rằng chỉ là chúng ta không là gì của nhau.

 Vài ngày sau đó,nghe nói rằng cậu quậy phá đi đánh nhau  lại tình cờ gặp cậu ở sân trường, thấy tay và mặt cậu bông băng tùm lum, lo quá tớ định chạy tới hỏi cậu có sao không? Có bị thương nặng không? Sao lại đi đánh nhau? Nhưng mọi suy nghĩ đó bỗng chợt dừng lại, tớ không thể bước tiếp tới trước mặt cậu, vì tớ là gì của cậu?, cậu viết thư nói yêu tớ có thật không?, hay cậu có người yêu rồi nên cậu đã im lặng?. Mọi nghi hoặc đó cứ vẩn vơ trên đầu mình, để rồi mình đứng đó nhìn bóng lưng cậu đi thật xa, thật xa.

Thời gian trôi đi êm ả, sân trường vẫn tràn ngập tiếng cười nói của các bạn học, tớ vẫn là tớ, tươi vui, nô đùa đúng nghĩa thời học sinh. Chỉ là, khi nghỉ tiết giải lao không còn thấy một bóng dáng ai đi lại vẩn vờ ngoài cửa lớp tớ, chỉ là đứng từ ban công nhìn xuống xem những trận banh mà có bóng dáng thân quen, chỉ là tình cờ đi ngang qua nhau tim thổn thức và chỉ dám ngoái nhìn lại khi người ấy đi thật xa, chỉ là vô cùng một quán kem nhưng mỗi người một bàn một nhóm bạn cười nói rôm rả. Chỉ là, mỗi khi đi học về, một con bé cố tình lấy xe đạp của mình thật nhanh để kịp nhìn bóng dáng ấy ở trên xe bus màu đỏ đưa rước học sinh đi về.

Và rồi, một ngày như mọi ngày, tan trường, đi trên chiếc xe đạp cũ kỹ về nhà chợt chiếc xe bus màu đỏ ấy vượt mặt qua, trên xe giọng nói của một bóng dáng quen thuộc hướng về mình vang lên “ Hẹn cậu, tối nay ra Net nha”, tớ giật mình, nhìn theo định hình lại, cậu sợ tớ chưa nghe nên nói to lại lần nữa “ Tối nay ra Net nhé”. Ôi, xấu hổ quá, trên xe biết bao ánh mắt ngoái lại nhìn tớ, đứa bạn đi cùng tớ cũng bật cười. Thế là khi chiếc xe bus đi xa, tớ chân vừa đạp xe nhưng đầu óc đã đi đâu mất rồi. Bao nhiêu câu hỏi đặt ra sao lại hẹn mình?, không phải cả hai không chơi với nhau nữa mà? , có chuyện gì nhỉ? Nhưng mình còn giận hắn lắm sao có thể gặp được.

Và tối đó, tớ đã không đi thật. Có thể đổ lỗi cho hoàn cảnh được không, vì lúc đó nhà tớ xa tiệm Net, trời tối không có đèn làm sao mà đi, vì điện thoại tớ lúc đó lại bị hư không thể nhắn gọi. Vì tớ chưa xác nhận được tình cảm ấy là gì, vì tớ trốn tránh cảm giác yêu của mình, vì tớ không thể tha thứ cho cậu. Cơ hội chỉ đến với ta một lần, và khi nó tới ta lại chần chừ, không có dũng khí để rồi tuột mất mà hối hận cả một đời. Vậy là tớ đã quyết buông bỏ cảm giác rung động đầu đời đó và cậu cũng không đủ mãnh liệt để níu giữ nếu lúc đó cậu yêu tớ thật lòng!

Câu chuyện đau lòng không phải do hoàn cảnh cũng không phải do người mà là do chính bản thân mình hối tiếc là lúc đó, tại thời điểm đó tại sao ta không đủ dũng khí làm khác đi, làm theo con tim mình mách bảo đi. Để rồi cả đời làm nó dang dở đến đau lòng...

Quảng cáo

Luợt xem: 83.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Nhật ký à, tui sẽ tâm sự cho cậu tất tần tật những chuyện buồn, vui xui, rủi gì gì đó của tui. Tui r...

Sau cái đêm mưa gió mình tới đón em Thảo tới giờ,tình cảm giữa mình với Thảo có vẻ là đang tiến triể...

Tôi nghĩ chắc hẳn ai trong số chúng ta đều đang rất hạnh phúc bên người mình yêu phải không nào ? Ai...

Chương 3 : Hôn Nhân Vàng... Sau buổi gặp gỡ Tú Lan, có vẻ như Tú Lan đối với Thiệu Phong khá ưng ...