Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Cặp song sinh

Quảng cáo

Vào ngày 1 tháng 4 cũng là ngày cá tháng tư, thượng đế đã gửi xuống trần gian một cặp song sinh... nhưng liệu ngài đã có sai sót gì không tại sao cặp song sinh này lại lại có những tư tưởng thật rợn người như thế này? Cả ba mẹ của cặp song sinh cũng không thể lí giải nổi đành phải thuận theo tự nhiên mà thôi nhưng là ba mẹ của cặp song sinh họ cũng rất khổ tâm vì lo lắng sao này sẽ có ai gan dạ đủ sức để đối phó với cặp song sinh này không hay là cặp song sinh sẽ ế tới già? Thật mệt mỏi...

 

Trường Dank Moon Light...

Dank Moon Light là ngôi trường lớn giành cho mọi tầng lớp xã hội vào học tuy không phân biệt giàu nghèo nhưng cũng chia ra lớp giỏi và lớp yếu rõ ràng. Trường này có ba khu: Dank là khu nam sinh, Light là khu nữ sinh còn Moon là khu nam nữ chung. Vì học sinh quá đông nên trường không có điều kiện xây kí túc xá lớn nên ai muốn ờ kí túc xá thì xin còn không thì ở nhà để nhường lại nhưng bạn có hoàn cảnh đặc biệt. 

Và hôm nay là ngày đầu tiên cặp song sinh đi học. Bạn thử tưởng tượng đi... hai cô nàng có gương mặt giống nhau đang tay trong tay, phụ kiện từ trên xuống dưới y hệt nhau chỉ khác mỗi kiểu tóc vì một người tóc ngắn và người còn lại thì tóc ngang lưng. Đôi mắt màu hỗ phách hiếm có, nước da trắng ngần, vóc dáng nhỏ nhắn trông hai người rất dễ thương. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng hai chị em rất thân thiết nhưng không ai ngờ rằng hai chị em này lại còn... rất rất rất thân thiết là đằng khác. 

Như những cặp song sinh khác họ rất hiểu ý nhau nhưng có một điều khác biệt là họ... phải nói sao nhỉ? Kiểu như là tình nhân ấy... Phải! Chính là một cặp tình nhân điển hình cực hạnh phúc luôn không chỉ thế hai nàng còn thể hiện cho mọi người biết đấy chứ. Thiệt khổ tâm cho nhửng chàng trai có ý tưởng theo đuổi hai nàng...

Lớp S khu Moon...

Hai nàng song sinh hí hửng nàng chặt tay nhau đi theo sao phía một cô giáo xinh đẹp đến trước cửa lớp S thì dừng lại. Vào lớp trước sự xôn xao của mọi người, hai ngàng đồng loạt cúi chào rồi người bên trái tóc ngắn trông mạnh mẽ nói trước:

- Chào các bạn! Mình tên là Trần Nguyễn Ngọc Linh. Từ nay mong các bạn giúp đỡ!

Cả lớp cho một tràn vỗ tay nồng nhiệt. Tiếp đó là người bên phải tóc dài được thất bím hai bên trông rất đáng yêu, giọng nhỏ nhẹ nói:

- Mình là Trần Nguyễn Ngọc Nhi. Rất vui được làm quen!

Cả lớp xôn xao nhưng bị cô giáo xinh đẹp lườm thế là ả lớp im phăng phắc. Tiếp đó cô giáo mới mói tiếp:

- Cô là giáo viên chủ nhiệm của em. Cô tên Trương Yến Như hi vọng hai em sẽ hòa nhập với lớp.

Cặp song sinh mỉn cười gật đầu với cô. Rời đi xuống cuối lớp thấy có mấy bàn trống liền chọn bàn cuối cùng bến góc trái của lớp cạnh cửa sổ. Thấy thế có một bạn tốt bụng nhắc nhở:

- A... Hai bạn... chỗ đó có người ngồi rồi chỉ ngối được một người thôi hai là hai bạn chia ra nhé...

Hai chị em nhìn bạn học sinh tốt bụng ấy rối nhìn sang bàn bên cạnh cũng trống hai ghế liền chỉ sang hỏi bạn học sinh tốt bụng ấy:

- Thấ bàn bên kia có được không? - Ngọc Linh duỗi cánh tay trắng ngần nhỏ nhắn của mình ra nhẹ nhàng nhìn bạn học sinh tốt bụng.

- Không đâu ờ đó có người luôn rồi chỉ có thể ngồi trên bàn kia thôi. - bạn này thành thật hăng hái chỉ cái bàn hía trên cặp song sinh đang ngồi hiện tại đã có một người gục đầu ngủ hoàn toàn không biết lớp có học sinh mới. Hai chị em chần chờ nhìn nhau nghiêng đầu như đang hì nhau qua ánh mắt. 5' sau hai chị em cùng gật đầu lại nắm tay nhau cùng đi lên bàn trên đồng thanh nói với người đang ngủ gục:

- Bạn ơi! Dậy đi cho mình hỏi...

Người ấy vẫn không có động tĩnh gì. Hai chị em nhíu mày lại nói:

- Bạn ơi...

Chưa nói hết lời thì cái bàn bị đập mạnh tới nỗi rung lên, người bị đánh thức liền hung hăng trừng mắt hai chị em nhưng 1s sau liền ngẩn người. Cả lớp tưởng chàng nam sinh này bị hai chị em hút hồn nhưng ngạc nhiên hơn là chàng nam sinh nhào tới ôm chằm lấy hai chị em khiến cả lớp khó hiểu ai cũng nhìn chằm chằm 3 người không chớp mắt. 

Chợt hai chị em hét lên:

- Tên hỗn đản! Ngươi tính làm gì bổn cô nương thế? - cả hai cùng đồng thanh khiến cả lớp ngạc nhiên nhưng cái họ ngạc nhiên là không ngờ cách ăn nói của cặp song sinh dễ thương này lại... quá ư là kiêu ngạo a~~~

Chàng trai bị xô xuống đất liền nhíu mày đứng dậy phủ cát dính trên đồng phục sạch sẽ rồi mỉn cười nhìn cặp song sinh một cách thân thiện như không hề để bụng chuyện mình bị xô ngã. Nhìn hai chị em với ánh mắt thách thức. Ngông cuồng đứt tay vào túi quần, đôi mắt màu tím lóe lên ánh sáng kì lạ rồi nói với thanh âm trầm mà khàn khàn:

- Tôi chờ hai em lâu rồi đấy!

                                                              

 

Quảng cáo

Luợt xem: 3.520.
Lượt bình chọn: 0.

Đam mỹ là cái búa,
Ngôn tình là cái đinh,
Còn Bách Hợp là tấm ván,
Ba cái cộng lại...
Thì còn gì bằng !!!
(●*∩_∩*●)

Sắp xếp bình luận theo

5 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Trái Cấm của mình có thể loại song sinh khác giới đó bạn nhưng mình vẩn chưa đang xong ^ ^

Xem thêm một số truyện khác nào!

Chưa kịp hiểu chuyện gì nhưng Trâm đã nhận ra Vinh!! Cô định đẩy ra và tặng anh ta một cái tát đau đ...

Tôi muốn bị thiểu năng. Khi cái thước đánh giá một con người là mấy con số vô tri giống như ...

Cám ơn Hoàng nha! Nhờ có Hoàng mà Trang có thể hoàn thành bài thuyết trình nhanh như thế! Hì hì! T...

Khi lão Quái nhân vừa khuất sau những vách đá ,hai ông thầy vội vàng đến bên vong hồn hai mẹ con cô ...