Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 7: Sau buổi chụp ảnh, N...

Quảng cáo

Sau buổi chụp ảnh, Ngọc và Minh trở về và tiếp tục chuẩn bị mọi thứ cho lễ cưới của mình. Chỉ còn hai tuần nữa là tới lễ dạm ngõ và ăn hỏi, lễ được tổ chức tại nahf riêng của 2 bên gia đình. Ngọc và Minh cùng nhau đi chọn và in thiếp cưới để gửi tới bạn bè. Thiệp cưới được chọn làm rất công phu và đẹp mắt, hơn nữa, khi dùng chữu Ngọc viết lên đó tất cả đều đẹp và uyển chuyển. Và thời gian thì cứ thế trôi qua và ngày ăn hỏi cũng đã đến.

Trước hôm đó Ngọc không chợp mắt được chút nào, tâm trạng vừa hạnh phúc vừa lo lắng bồn chồn làm Ngọc không yên giấc được chút nào. Sáng hôm sau chính là ngày dạm ngõ của Ngọc, chị trang điểm cho Ngọc đến từ sớm. Chị giúp Ngọc thay đồ và chuẩn bị make-up. Ngọc ngồi đó và tưởng tượng  Minh khi mặc vest trông sẽ như thế nào vì bình thường cô đã quen nhìn Minh trong bộ trang phục là quần jean và áo phông. Đang suy nghĩ thì chị trang điểm nói:

-Thả lỏng đi em, hôm nay là ngày vui của em mà, đừng lo lắng gì cả, như vậy mới xinh và hạnh phúc.

Hít một hơi thật sâu, Ngọc làm theo lời chị trang điểm nói và công việc của chị lại được tiếp tực. Ngày dạm ngõ cũng chính là ngày làm lễ ăn hỏi của Ngọc luôn. Sau 2 giờ trang điểm thì ngay lúc này, Ngọc trông như một nàng công chúa từ trong truyện cổ tích bước ra. Mái tóc dài, thẳng và mượt được làm xoăn ở dưới đuối, trang điểm mặt không quá nổi nhưng đủ để có sức hấp dẫn, mắt dán mi trông to và đẹp hơn rất nhiều, đôi môi hồng xinh xắn. Ngọc mặc chiếc áo dài đỏ ở cổ có gắn đá và viền áo được may rất công phu. Thực sự và chiếc váy đó rất phù hợp với dáng người của Ngọc. Phần trang điểm đã xong, bây giờ chỉ cần có hoàng tử tới nữa là đủ. Vừa nhắc vậy thì xe ô tô chở nhà trai mang sính lễ cũng đến nới. Ngọc nóng lòng muốn được nhìn Minh trong trang phục ngày hôm nay những mọi người đã ngăn cô lại ở trong phòng chờ điều ngạc nhiên.Khi tất cả mọi người nahf trai đã xuống hết xe và đội đưa cháp đã chuẩn bị sẵn sàng thì cô dâu lúc này mới được cả nhà đưa ra. Cả Minh và Ngọc đều nhìn nhau không chớp mắt, Minh trong bộ vest trắng đang đứng sánh đôi cùng Ngọc trong chiếc áo dài đỏ. Cả 2 nhân vật chính lúc đó là nổi bật nhất.. Sau khi đội cháp đã đứng theo đôi chuẩn bị sẵn sàng thì cả 2 bắt đầu khoác tay nhau cũng tiến vào nhà để lễ bái tổ tiên. Những tiếng ca ngợi từ khắp xung quanh mọi người dành cho cô dâu và chú rể, học thực sự rất xứng đôi vừa lứa.Mẹ Minh tặng cho Ngọc bộ trang sức bằng vàng và muốn cô đeo nó trong ngày trọng đại nhất dời mình – ngày cưới. Quả đúng là có con mắt chọn lựa tinh tường, mẹ Minh đã lựa cho Ngọc một bộ trang sức rất vừa vặn và phù hợp. Mẹ Ngọc cũng tặng cho con rể tưởng lai dây chuyền vàng làm quà ngỏ của gia đình. Vậy là lễ dạm ngõ đã xong, cả 2 cùng nhau chụp hình cùng gia đình và bạn bè để lưu lại làm kỉ niệm.Xong mọi việc, Minh cùng gia đình và họ hàng trở về nhà để chuẩn bị cho viaeejc ăn trầu uống nước vào buổi tối.

Tối đó khách mời là hàng xóm và bạn bè đều đến rất đông để chcus mừng cho hạnh phúc của 2 bạn trẻ

Ngọc bận rộn đi tiếp nước mời mọi người, và bạn bè của cô cũng rất vui avf hạnh phúc thay cho cô vì sau bao chuyện vấp ngã mà cô đã gặp phải thì cuối cùng cô cũng tìm được cho mình một chỗ dựa ấm áp và vững chắc. Ngọc thực sự may mắn và hạnh phúc. Nhưng còn một điều nhỏ tồn tại trong cuộc sống hôn nhân sau này của Ngọc đó chính là việc em gái út của anh không hề ưa cô một chút nào. Cuộc sống chị dâu em chồng sau đó sẽ có nhiều khó khăn và Ngọc phải tìm cách cư xử sao cho hợp lẽ và đúng nhất. Khoảng 20h thì bên nhà trai qua nhà Ngọc để đón khách cho họ hàng biết mặt. Mình cùng hội bạn của mình qua nhà Ngọc, Minh cùng Ngọc rót nước mời bà con lối xóm và bạn bè. Còn bạn của Minh thì quậy ở đám cưới của Ngọc rất vui nhộn. Vì là bạn thân của nhau từ nhỏ nên cả hai có rất nhiều bạn chung với nhau. Sau đó họ kéo cả cô dâu chú rể lên sân khấu cùng nhau, Minh và Ngọc cũng quậy chung cùng đám bạn. Khoảng 21h15 Ngọc lại theo Minh về bên nhà để đón tiếp abf con lối xóm bên đó.Khách bên gia đình Minh cũng vô cùng quý Ngọc và chúc phúc cho đôi bạn trẻ. Khoảng 10 phút sau thì bạn bè của Ngọc cũng sang tới nhà Minh và cũng quậy không kém. DJ nhảy rồi hát hò làm cho ngày vui trở nên càng vui hơn. Trong Ngọc lúc này hẳn đang rất hạnh phúc, cô có một gia đình chồng yêu thương mình, không phải chịu cảnh mẹ chông nàng dâu, có người chông hết mực yêu thương và thấu hiểu mình, vấn đề chỉ còn tồn tại ở em gái của Minh nhưng Ngọc tin cô sẽ làm thay đổi được tính cách và suy nghĩ của em anh về cô. Sau một hồi quậy cùng nhau thì tất cả tạm biệt nhau và ra về hjen ngày mai gặp lại ở tiệc cưới. Minh chở Ngọc về bằng chiếc xe SH đã chứa đựng rất nhiều kỉ niệm chung của cả hai, về đến cổng nhà Ngọc mà cả 2 lại không nỡ xa nhau dù chỉ là qua đêm nay thôi thì ngày hôm sau, ngày nào Ngọc cũng sống cùng gia đình Minh. Lúc đó khách khứa cũng về, chỉ còn ba mẹ Ngọc đang thu dọn nốt cốc rồi cũng vào nghỉ ngơi để chuẩn bị cho ngày mai. Tạm biệt Minh bằng một nụ hôn sâu, Ngọc đi vào nhà và lên phòng thay đồ. Cả ngày đón khách chắc cô cũng có chút mệt mỏi phần nào. Nằm mãi không chợp mắt được và lúc này bỗng ùa về trong cô hình ảnh người con trai trong quá khứ đã từng hứa bên cô và chăm sóc cô suốt cuộc đời – Hiếu. Nếu suy nghĩ về anh không vô tình ùa về cô cũng không nhớ ra được rằng vị khách quan trọng nhất cô cần mời mà cô đã quên mất. Ngọc với điện thoại và nhắn tin cho anh:

-“ Ngày mai là ngày em về nhà chồng, em muốn mời anh cùng vợ đến chung vui cùng em và đưa em về nhà chồng. Sự có mặt của ánh ẽ làm em vui hơn nên anh đên nhé ! “- Tin nhắn được gửi ngay sau đó.

Chờ lâu và không thấy hồi âm từ anh, Ngọc đi xuống nhà mở cổng và đi qua nhà anh. Ngọc cũng không hiểu sao mình lại làm như vậy nữa. Ngọc bấm chuông và cảnh cổng mở ra, Ngọc nhận ra người mở cổng cho Ngọc chính là vợ của anh.

-Em chào chị, mẹ ngủ chưa chị ? – Ngọc lên tiếng

-Em vào nhà đi, mẹ đang trong phòng – Chị Hân đáp

Càng đứng lâu thì kí ức trong cô lại càng ùa về nhiều hơn nên cô đi vào phòng gặp mẹ anh. Gọi là mẹ bởi lẽ trước đây khi Ngọc và Hiếu còn yêu nhau, cả 2 bên gia đình đều biết và qua lại với nhau nên việc thay đổi ccahs gọi mẹ khiến cô và mẹ Hiếu trở nên gần gũi thân thiết hơn.

-Mẹ ngủ chưa, còn vào được không ? – Ngọc đứng ngoài cửa nói vào

-Vào đi con- Mẹ anh đáp

-Con chào mẹ, giờ này con qua có làm phiền giấc ngủ của mẹ không? – Ngọc tới ngồi kế bên giường mẹ anh

-Không đâu con, con qua đây có việc gì mà qua muộn thế ? – Mẹ Hiếu hỏi

-Ngày mai là ngày con về nhà chồng rồi mẹ à ! Con đã tìm được hạnh phcus cho con rồi. Ngày mai mẹ qua đưa con về nhà chồng nhé ! Dù gì 2 mẹ con mình cũng đã tâm sự cùng nhau biết bao nhiêu lần. Con mong ngày hạnh phúc đặc biệt của con mẹ sẽ tới, được không mẹ ? –NGọc nói

- Thực tình mẹ chỉ muốn con làm con dâu của mẹ. Mẹ không ngờ là Hiếu nó lại là người bạc bẽo tình cảm như vậy. Mẹ thay nó xin lỗi con, con đã chịu nhiều đau khổ rồi ! – Mẹ Hiếu vừa nói như vừa khóc

-Mẹ đừng nói vậy. Bây giờ con cũng đã có được hạnh phúc rồi mẹ à ! Chị Hân sẽ là người vợ tốt với anh Hiếu, là người con dâu hiếu thảo với mẹ, mẹ hãy mở lòng mình chấp nhận chị ý và coi chị ý giống như con mẹ nhé ! Muộn rồi mẹ ngủ đi con cũng đi về đây ạ - Nói xong Ngọc ôm mẹ anh và ra về

Ra tới cửa NGọc thấy vợ anh đang khóc, chắc vì những lời nói vừa rồi của mẹ anh. Ngọc tới bên và ôm lấy chị và nói:

-Rồi mẹ sẽ nhận ra lòng tốt của chị thôi mà, em tin là như thế. Ngày mai là ngày em về nhà chồng, chị và anh Hiếu qua chung vui với em nhé !

Ngọc nhận ra rằng thù hận sẽ không giúp được gì cho cô trong cuộc sống này. Tập tha thứ và chấp nhận hiện tại là những gì cô nên làm. Hận thù chỉ càng thêm dày vò cô thôi. Nói xong với vợ anh Ngọc ra về. Về tới nhà, dường như cả ngày đã mệt mỏi và suy nghĩ nên Ngọc đã đi ngủ luôn để giữ cho mình thật tỉnh tảo và xinh đẹp cho ngày mai – ngày cưới, ngày quang trọng nhất với cô.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 215.
Lượt bình chọn: 0.

Chuyện về cuộc đời của tôi, nghĩ lại thấy thật buồn và khủng khiếp

Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Màn đêm buông xuống. Tất cả như chìm vào một khoảng không tĩnh mịch. Với một người lười biếng và hay...

Chương 4: nhiệm vụ đầu tiên, bản chất của nhân loại… Buổi sáng, trong một căn phòng khác nơi...

Muốn Buông Nhưng Khó Bỏ Tác giả: Panda Si Niệm Buông tay được rồi chứ, Hoàng Dung? Nhìn người ...

Nó 17 tuổi, là con của một gia đình bình thường, nhan sắc của nó cũng bình thường, học lực cũng bình...