Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Buổi chiều mưa... Trên đường phượt

Quảng cáo

 

Người đàn ông chỉ khóc khi nỗi đau quá lớn xé nát tim gan đến mức sự chịu đựng chỉ còn là vô nghĩa để rồi giọt nước chảy mãi. Bế đứa con thân yêu của mình trên tay,  anh hôn vào tóc cô bé, hôn cái mũi nhỏ nhắn, hôn cái gò má phúng phính vừa hôn vừa khóc, khóc vì sự bất lực, khóc vì nỗi đau và khóc vì anh nhận ra cái gì là quý giá nhất của mình...

- Mày chuẩn bị đi à?

- Ừ đi liền! Lần này đi khám phá sông nước miền Tây mày ạ.

- Mày rãnh rỗi thiệt! Hiếm lắm mới có mấy ngày nghĩ lại ra đường hít bụi.

-Mày hiểu đam mê là gì không? Còn mày muốn giảm cân mà cứ nằm phơi thây trên giường hưởng đủ lộc trời vào bụng lại không chịu vận động. Ốm bằng niềm tin nhé thằng Mập.

- Xách cái ba lô lên rồi biến đi, nói nhiều quá! Nhớ đổ xăng cho đầy tới giờ thì ăn dùm tao cái, không thôi bác lên thăm, thấy mày ốm nhách lại đổ thừa tao giành ăn với con trai bà. À màlấy hộp y tế theo chưa?

- Rồi! Mày như động vật nhai lại ý nói hoài nhiêu đó. Tao đi nhé thằng Mập.- Tôi đi lẹ không đôi co với nó nữa, khổ cái thằng nói dai.

Mập, là thằng bạn “chí cốt” của tôi, hai đứa là đồng hương lên đất Sài thành học đại học, thuê phòng trọ ở chung. Tuy gặp mặt là như chó với mèo nhưng hai thằng lại quan tâm nhau lắm! Tôi là một phượt thủ, phượt với tôi không chỉ là một thú vui nó còn là cuộc đời, là hành trình đi tìm cái đẹp trên cuộc sống truân chuyên này. Những nẻo đường từ Sài Gòn ra Huế tôi đã được dịp đi qua nên lần này tôi sẽ thay đổi lộ trình. Tuy quê Long An nhưng thật sự tôi chưa một lần đi trọn vẹn vùng sông nước. Nhân dịp mấy ngày nghỉ giữa kì, tôi muốn vứt hết những căng thẳng, mệt mỏi trên giảng đường cho nó trôi theo dòng nước Cửu Long, ta nói… phải rũ bỏ để bước đi xa hơn. Xa nhà cầu tri thức nơi thành thị phồn hoa, cuộc sống của tôi thay đổi nhanh chóng, hằng ngày chạy theo những guồng quay công việc, học tập làm tôi mệt lử. Con đường nắng cũng cần có bóng râm, những chuyến đi phượt đưa tâm hồn tôi hòa với thiên nhiên, sống chậm lại tận hưởng, rồi chọn cho mình những bước đi đúng đắn tiếp theo trên hành trình tận hiến. Như mọi lần trong cái ba lô của tôi là những món đồ thiết yếu mà phượt thủ cần có: hộp y tế, bọc nilong quần áo, túi nilong lớn, đồ vệ sinh cá nhân, bình nước nóng, sạc dự phòng và một số thứ linh tinh khác. Trên người thì áo khoác, găng tay, bọc đầu gối-khuỷu tay, khăn rằn, giày thể thao đủ cả, riêng khẩu trang với kính râm tôi ít dùng vì thích cảm nhận cảnh vật trên chuyến đi một cách chân thật nhất, dù biết rằng điều đó không tốt cho sức khỏe chút nào. Công việc chuẩn bị vẽ lộ trình đã hoàn tất cũng đã báo tin cho gia đình yên tâm, dù nhà lo lắm nhưng cũng ủng hộ vì nhà biết cấm cản tôi cũng không được, đam mê nó là vậy! Lộ phí cũng đã đủ cho chuyến đi xuyên miền Tây và đặc biệt lần này đồng hành cùng tôi là niềm mơ ước, máy ảnh Nikon D7100 và lens kit 18-105, cái máy mà tôi mong mỏi phải tằng tiện làm thêm mấy năm trời cùng với sự giúp đỡ từ ba mới mua nổi. Từ nay nó sẽ đồng hành cùng tôi trên mọi con đường để bắt lại những cảnh sắc mà thiên nhiên ưu ái dành cho Việt Nam. Sài Gòn là niềm mơ ước là khát khao từ nhỏ của tôi nhưng sống với Sài Gòn rồi mới biết cô gái này thật không dễ chiều lòng. Nắng mưa thất thường, đòi hỏi người yêu mình phải thế này, thế kia phải vội vã theo những bước chạy của cô. Giờ là lúc tôi cần rời xa cô gái này, xa hương sắc của cô xa những mệt mỏi cô mang đến cho tôi. Liệu ngày về tình yêu lớn hơn chăng? Lộ trình của tôi sẽ là 4 ngày 3 đêm với chi phí ước tính khoảng 4 triệu, bắt đầu từ Sài Gòn đến Tiền Giang, Vĩnh Long, Cần Thơ, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau, Kiên Giang, An Giang, Đồng Tháp rồi về Sài Gòn.

Sau 3 ngày phượt tôi đã khám phá được khá nhiều vùng đất mới, chụp được vô số bức ảnh đẹp và thưởng thức được nhiều món ngon vùng sông nước. Bây giờ tôi đang ở địa bàn tỉnh An Giang, trên quốc lộ 91 đi thành phố Châu Đốc viếng miếu Bà Chúa Xứ nổi tiếng của tỉnh. Mới 5 giờ chiều nhưng nền trời đã bị mây nhuốm màu đen kịt,  gió thổi mạnh khiến mặt nước sông gợn các đợt sóng lăn tăn đẩy nhanh từng đám lục bình trôi gấp rút, đất trời đang hối hả chuẩn bị một cơn mưa lớn. Vài hột mưa đã rơi xuống đùi tôi rồi, tình thế này thật không may cứ tưởng là ông trời sẽ cho bốn ngày nắng đẹp để chuyến đi thật trọn vẹn nhưng đến ngày thứ ba thì đã có mưa. Lúc này đường vắng như sân bóng không người, chẳng lẻ người An Giang đủ tài để biết khi nào trời có mưa sao? Đến nổi không thấy một ai ra đường. Vù! Vù! Những chiếc xe khách dường như rất vội vàng tận dụng đường trống chạy như xé gió. Đoạn đường này có lẽ không có một nhà nghỉ nào để tôi thuê phòng cả, nên đành phải nán lại tại mái hiên của nhà máy xay lúa để tránh cơn mưa, nếu như liều mà chạy tiếp sẽ không tốt cho con Nikon chút nào. Cửa nhà máy đóng rồi chỉ còn mái hiên rộng lớn này. Bờ bên kia sông là huyện Phú Tân còn bãi đất phía xa kia người ta gọi là cồn thì phải. Đến đây tôi mới thấy con sông Hậu thật hùng vĩ biết bao! Nhìn từ bờ bên đây khó thấy đến bờ bên kia, chỉ bắt gặp những hàng cây nhiều đến nổi cứ tưởng như đây là con sông Amazon bao bọc quanh khu rừng của nó vậy, dòng nước chảy mạnh và xiết như vận động viên điền kinh sắp về đích, dòng sông dài uốn khúc đến tận chân trời. Trong không gian này buồn bã cô liêu biết bao, giờ tôi đã hiểu tâm trạng Huy Cận khi viết Tràng Giang là như thế nào. Rầm! Rầm! Trời đang giận dữ ghê quá từng đợt sét theo sau đó là những tiếng rầm lạnh người cơn mưa sắp tới chắc khủng khiếp lắm. Góc đằng kia không phải là một cô bé hay sao? Sao nó lại ngồi thu lu một góc thế kia lại có vẻ khúm núm giữ chặt cái gì đó nữa? Nó ngủ ư? Nó là trẻ lang thang ư? Không giống, đầu tóc cô bé gọn gàng, chân mang giày búp bê, tay đeo cái vòng khá đẹp cùng với cái váy màu vàng nhiều hoa văn tuy hơi cũ nhưng vẫn rất xinh xắn.Dưới ánh đèn mờ trên hiên nhà máy, vẫn không thể dấu đi vẻ dễ thương của cô bé, tôi đoán chừng cô bé khoảng tám chín tuổi chắc là đi lạc ba mẹ. Tôi tiến lại gần, người cô bé run run nhưng không ngước lên nhìn, chắc là không biết đến sự hiện diện của tôi, vậy là ngủ rồi đây.

- Em ơi sao lại ngồi đây thế? – con bé không trả lời ngủ say quá ư.

- Cô bé em bị lạc hả?- con bé lại run run có lẽ là vì lạnh rồi.

Vẫn không có hồi đáp sao con nhóc bị làm sao thế nhỉ?Tôi  ngồi xuống cạnh và sờ tay lên trán cô bé. Tía má ơi! Cô bé nóng hừng hực, kiểu này là sốt rồi. Vội vàng tôi lấy chiếc khăn lớn trong ba lô trải ra nền xi măng, mở hộp y tế ra rồi đặt cô bé nằm xuống. Côbé vẫn ôm khư khư vật gì đó trong lòng, tôi đưa tay lấy ra tuy nhiên cô bé níu lại trong vô thức.

-Không! Không! Ba đừng bỏ con mà- cô bé nói trong mê man, cha mẹ nào lại nỡ vứt bỏ cô bé dễ thương thế này.

Vật trên tay cô bé là quyển sổ màu hồng được dán đầy trái tim ở xung quanh, chính giữa là hình một gia đình nhỏ được tô vẽ rồi dán vào, vật còn lại là một khung hình. Đặt hai vật đó xuống,mở hộp y tế tôi lấy hai miếng khăn trắng rồi thấm nước ấm ở trong cái bình giữ nhiệt một chiếc tôi đắp trên trán, miếng còn lại lau người cho cô bé. Mở ngăn rìa của ba lô tôi lấy tiếp đôi vớ nhúng nước ấm rồi quấn quanh mắt cá chân cô nhóc, cách này khá đơn giản nhưng hiệu quả hạ sốt lại rất nhanh. Rào! Rào! Cuối cùng mưa cũng rơi, từ nãy đến giờ giông gió triền miên, cũng may là nhà máy này khá xa so với mặt đường cộng với mái hiên cũng dài mưa không thể tạt vô được. Cơn mưa đổ xuống mạnh mẽ, dồn dập, vội vã.

Như giận, như hờn, như oán trách

Trời đổ lệ sầu khắp dòng sông

Lặng đứng bên bờ nhìn dòng nước

Tôi hỏi lòng mình có lạnh không?

Trên gương mặt cô bé hoàn toàn không có hai chữ bình yên thay vào đó là nỗi sợ, điều ghê sợ gì đã làm mất đi vẻ vô tư hồn nhiên trên khuôn mặt thiên thần đấy. Cầm khung hình lên tôi thấy trong đó có ba người ở giữa là cô bé bên trái là người phụ nữ khá trẻ đẹp có lẽ là mẹ của cô nhóc này, trông hai người khá giống nhau nhưng mắt cô bé to hơn mẹ một chút,lại có răng khểnh trông rất đáng yêu. Người còn lại chắc là ba cô bé anh ta mặc chiếc áo đen trông gương mặt khá trẻ có lẽ hơn 30 tuổi, nhưng lại ánh mắt gợi lên nỗi buồn khó tả. Cô bé bị lạc chăng? Nhưng trời giông bão thế này với lại cô bé đang sốt khó mà tìm được ba mẹ. Lại cầm quyển sổ màu hồng lên, cô bé tự tay trang trí quyển sổ, nhócnày cũng thật ngây thơ, tại sao không mua đồ mà dán lên, vẽ làm gì thế không biết. Nói vậy chứ cô nhóc cũng trang trí rất đẹp hàng loạt trái tim nhỏ tạo thành trái tim lớn đủ màu sắc, bên trong là gia đình mà cô bé tự vẽ rồi dán vào khá thú vị thậm chí nó còn cân đối và bắt mắt hơn so với những tấm dán. Tò mò tôi mơ quyển sổ ra “Nhật kí của bé Bông Gòn” dòng chữ nắn nón đường nét hoàn hảo như in nét nghiêng thanh đậm rõ ràng, uyển chuyển thanh lịch như thục nữ, lật vội từng trang sau nét chữ không hề thay đổi vẫn trác tuyệt như thế thật khó tin cô bé nhỏ tuổi như vậy đã sở hữu nét chữ sắc sảo hiếm ai có được. Bây giờ tôi phân vân có nên đọc tiếp hay không, biết đâu tôi sẽ giúp được gì cho cô bé nhưng đọc trộm nhật kí của người khác là điều tuyệt nhiên cấm kỵ. Tuy vậy sự tò mò về hoàn cảnh của cô nhóc có cái tên đặc biệt Bông Gòn này, khiến tôi không thể dừng tay lại được.

“ Ngày.... tháng.... năm...

            Hôm nay là sinh nhật của Bông Gòn ba Phong tặng cho Gòn một cây bút máy và quyển sổ màu hồng rất đẹp còn mẹ Thi mua cho Gòn cái váy màu vàng đầy hoa hồng, xinh xắn lắm Cu Pi à mai chị và em sẽ mặc váy của mẹ rồi trang trí quyển sổ của ba nha. Mẹ Thi còn mua chiếc bánh kem nhỏ xinh cho chị nữa, chị được thổi nến rồi ước. Chị ước gì Cu Pi biết không chị ước cho mẹ Thi đừng chóng mặt nữa ba Phong hết đau ngón chân năm nào chị cũng được ba mẹ tổ chức sinh nhật nữa. Vui quá Cu Pi hén!”

“Ngày....tháng....năm....

Chị buồn quá Cu Pi à ông Tư lại tới đòi nợ ba Phong nữa, ba năn nỉ ông ấy nhiều lắm rồi ông ấy chửi ba, ba thương Gòn thế sao lại chửi ba chứ. Chắc ông ấy không biết con gái của ba Phong được cô giáo khen viết chữ đẹp rồi chọn đi thi vở sạch chữ đẹp đâu mới dám mắng ba ý. Con gái của ba Phong giỏi hơn cháu ngoại của ông ý nhiều. Ba mẹ biết chị được cô khen nhiều chắc vui lắm Cu Pi nhỉ.”

“Ngày....tháng....năm.....

Hôm nay mẹ Thi lại chóng mặt nữa, ba Phong không đi chở thuê ở nhà săn sóc mẹ. Chị biết vo cơm, lau nhà giúp mẹ rồi. Cơ mà ba Phong nấu ăn tệ quá Cu Pi à, chị ăn không nổi luôn. Để chị bảo mẹ dạy chị nấu sẽ ngon hơn ba nhiều. Không biết khi nào mẹ Thi hết chóng mặt nữa Bồ Tát Quan Âm ơi phù hộ cho mẹ Thi của Gòn đừng chóng mặt nữa nhé.”

“Ngày.....tháng....năm

Chị được giải nhất thi vở sạch chữ đẹp cấp huyện đó Cu Pi thấy chị giỏi chưa. Cô khen chị quá xá luôn, ba Phong mẹ Thi biết rồi ôm hôn chị ngẹt thở luôn. Chị  sẽ học giỏi viết chữ thiệt đẹp để ba mẹ được vui cho ba Phong không đau lưng nữa mẹ Thi không nhứt đầu nữa.”

“Ngày....tháng....năm.....

Chị nghỉ hè rồi giờ chị đang đi xe chở hàng của ba Phong đến Sài Gòn gì đó. Ba nói chở Gòn và mẹ Thi đi chơi cơ mà mẹ vẫn cứ chóng mặt nhưng không sao ba nói đi chơi là mẹ hết liền à. Đến nhà cô Hai chị sẽ được chơi với anh Tí chắc vui lắm. Cu Pi cười lên nào”

“Ngày....tháng.....năm.....

Hôm nay ba Phong dẫn Gòn với mẹ Thi đi Đầm Sen vui lắm Cu Pi biết không. Chị mặc chiếc váy mẹ mua này thắt bím tóc đẹp lắm mẹ cứ khen chị xinh miết. Đầm Sen rộng lắm luôn! Đẹp lắm luôn! Nhiều trò chơi lắm kìa. Ba mẹ dẫn chị đi đạp vịt nè, chị và ba mẹ cưỡi thiên nga đạp quanh hồ vui ghê! Còn nhiều nhiều trò nữa nhưng chị ngoan lắm không có đòi chơi đâu à nha cũng không đòi mua đồ chơi nữa cũng không đòi kem nữa vì chị biết ba Phong không có nhiều tiền đâu, còn phải dắt  mẹ Thi đi khám bệnh nữa.”

“Ngày....tháng.....năm.....

Sao lâu quá rồi Gòn vẫn không gặp mẹ Thi vậy mẹ chữa bệnh lâu ghê ba Phong cứ nói là Gòn mà đòi gặp mẹ hoài là mẹ không mau hết bệnh được đâu, vài ngày nữa mẹ về. Sao lạ vậy Gòn xui xẻo lắm sao Cu Pi? Cô Hai nói bác sĩ Sài Gòn giỏi lắm mà mẹ Thi chỉ bị chóng mặt thôi mà. Chị sẽ gáng ngoan nghe lời cô Hai, siêng năng rèn chữ làm toán chờ mẹ Thi về. Chị không khóc nhè nữa đâu Cu Pi à.”

Tại sao đến trang này nét chữ lại run, mực tèm lem hết vậy? Hai trang giấy lại dính vào nhau cứ như đã thấm nước rồi vậy?

“Ngày....tháng....năm....

Mẹ Thi đang giỡn với Bông Gòn phải không Cu Pi?sao mẹ cứ nằm mãi Gòn gọi hoài mà không trả lời thế sao người ta chùm khăn trắng lên người mẹ thế! Sao mẹ không nghe lời Gòn mẹ không thương Gòn nữa sao! Mẹ đừng bỏ Gòn mà. Gòn không lì không đòi ăn kem nữa không đòi ăn kẹo nữa,Gòn chăm viết chữ đẹp lắm rồi Gòn giỏi toán hơn rồi! Mẹ trả lời đi mẹ ơi sao mẹ không xoa đầu Gòn nữa? Sao mẹ nói cái gì mà sau này phải ngoan nghe lời ba trở thành cô gái tốt, con luôn ngoan mà mẹ, mẹ đừng bỏ con mà! Mẹ dậy hôn Gòn đi! Ba Phong là người nói dối, nói là mẹ sẽ về mà sao mẹ lại bỏ Gòn lại bơ vơ thế. Mẹ về với con đi mẹ ơi.”

“Ngày....tháng.....năm.....

Sao người ta lại bỏ mẹ của Gòn xuống đất vậy Cu Pi? Còn đổ cát lấp mẹ lại nữa mấy ông người xấu biến hết đi trả mẹ lại cho Gòn. Mẹ ơi Gòn nhớ mẹ lắm mẹ ơi”

Bàn tay tôi run quá lật tiếp từng trang sau.

“Ngày....tháng.....năm.....

Mẹ Thi ơi hổm rày Bông Gòn của mẹ hết khóc rồi ba Phong nói Gòn khóc hoài mẹ trên trời sẽ ghét bỏ Gòn lắm. Nhưng mẹ ơi mỗi lần Gòn khóc nhớ mẹ ba Phong cũng khóc. Nhiều lần ba khóc một mình nữa, ba còn uống rượu nữa mẹ à hồi xưa ba đâu uống rượu đâu, nói dối Gòn đâu giờ ba hư lắm! Nhưng ba thương Gòn lắm mẹ à! Mẹ đừng ghét bỏ ba nha tội ba lắm. Đêm nào Gòn cũng đấm lưng kể chuyện lớp cho ba nghe lần nào ba cũng khen Gòn giỏi cả. Ba lúc nào cũng ôm Gòn vào lòng kể chuyện cho Gòn nghe. Mẹ trên trời không cần lo cho Gòn và ba đâu.”

“Ngày....tháng....năm.....

Mẹ à hôm nay có chú nào xấu lắm lại nhà mắng mỏ ba dành Bông Gòn với ba. Nói cái gì mà ba Phong không phải ba ruột của Gòn, chú ấy mới phải, chú ấy là kẻ dối trá phải không mẹ. Chú ấy nói ba nghèo không có tiền nuôi Gòn đâu, Gòn không có tương lai khi ở với ba. Chú ấy là kẻ lừa đảo sao ba Phong không mắng rồi đuổi chú ta đi hở mẹ? Chú ấy giàu nên ba Phong sợ sao? Không phải vậy đâu đúng không mẹ?”

“Ngày....tháng....năm......

Hôm nay chú người xấu đến cả trường gặp Gòn luôn mẹ ạ. Chú ta lái xe hơi còn cho Gòn con búp bê đẹp khiến lũ bạn nhìn không chớp mắt luôn. Nhưng Gòn không có lấy gì cả mẹ à, Gòn cũng không lên xe của ổng luôn. Con búp bê xịn của ổng làm sao đẹp bằng Cu Pi mà ba Phong mua cho Gòn được. Gòn cắm đầu chạy thẳng về nhà, Gòn không phản bội ba Phong đâu.”

“Ngày....tháng....năm.....

Con ghét ba Phong lắm mẹ ạ!ba bị chú xấu xa kia bỏ bùa rồi, ba lại nói dối theo chú ấy nói Gòn không phải là con ruột của ba chú kia mới là người sinh ra Gòn, chú kia giàu có mới có thể cho Gòn cuộc sống hạnh phúc. Ba chẳng biết gì cả Gòn sống với ba mới là hạnh phúc vui vẻ Gòn ghét ông chú đó lắm nếu chú đó là ba ruột của Gòn sao lại vứt bỏ Gòn và mẹ. Ông ta không nuôi Gòn ngày nào ông ta không biết Gòn thích Cu Pi nhất không biết Gòn thích ăn thịt chiên nhất không biết gãi lưng xoa đầu cho Gòn không đùa giỡn với Gòn không biết hôn Gòn như ba Phong. Cũng không biết Gòn yêu ba Phong nhất. Ông ta không biết tất cả vậy mà ba Phong nghe lời ông ta và phản bội Gòn. Gòn ghét ba Phong!”

“Ngày....tháng.....năm....

Ba Phong ơi đừng vứt bỏ Gòn đừng bán nhà này đi mà đừng đem con cho người khác mà. Ba hết thương Gòn rồi sao? Không có ba Gòn không muốn sống nữa đâu. Ngày mai là sinh nhật Bông Gòn của ba, ba quên rồi sao còn bắt Gòn về nhà người xấu kia đừng bỏ Gòn ba ơi!”

Không biết từ lúc nào tôi không cầm nổi nước mắt có cái gì đó uất nghẹn ở cổ không nói nên lời, mỗi trang giấy đều ướt đẫm nước mắt của cô bé, vì sao vậy? Vì sao trên gương mặt thiên thần này lại chất chứa nhiều đau khổ quá vậy? Em nào có tội tình gì Bông Gòn ngoan hiền như vậy sao em không có cuộc sống hồn nhiên vô lo nghĩ như bao đứa trẻ khác sao lại bắt em phải khóc nhiều như vậy? Ông trời hãy ngó xuống và thương thay những kiếp người.Cô bé đã hạ sốt rồi nhưng vẫn còn ngủ mê chắc em mệt lắm rồi ngủ, đi rồi anh sẽ đưa em về nhà tìm ba, ba sẽ không bỏ rơi em nữa đâu! Cơn mưa đã dứt rồi sẽ không còn sấm chớp nữa không còn nổi sợ nữa đâu rồi tương lai em sẽ là chuỗi ngày hạnh phúc anh tin là như vây. Đỡ cô bé lên xe tôi chở cô bé đi tìm ba của mình một tay chạy xe một tay vịn cô bé, tôi cứ chạy và quan sát không biết điều gì mách bảo tôi cứ chạy thẳng, tin rằng sẽ tìm thấy bóng dáng người đàn ông đó.

Bên kia lề đường là người đàn ông ngồi thất thần dưới chiếc xe tải cũ kĩ. Anh ta dường như đang rất tuyệt vọng. Điều quan trọng là anh ta rất giống người trong ảnh của Bông Gòn. Đúng vậy chính là người đàn ông với ánh mắt buồi hiu đó nhưng bây giờ nó lại thêm sự đau khổ tột cùng. Tôi dừng xe lại gần anh ta và bế Bông Gòn lên.

-Xin hỏi anh có phải là anh Phong không?- không trả lời cũng không ngước nhìn tôi

- Cho hỏi anh có phải là ba của Bông Gòn không?- như tia chớp anh ấy bảo ngay tức khắc.

- Bông Gòn! Bông Gòn đâu?

- Em nó ngay đây ạ.

Chưa dứt câu anh ta đã nhào tới dòng nước mắt tuôn ra trên đôi mắt sưng phù. Người đàn ông chỉ khóc khi nỗi đau quá lớn xé nát tim gan đến mức sự chịu đựng chỉ còn là vô nghĩa để rồi giọt nước chảy mãi. Bế đứa con thân yêu của mình trên tay anh hôn vào tóc cô bé, hôn cái mũi nhỏ nhắn, hôn cái gò má phúng phính vừa hôn vừa khóc, khóc vì sự bất lực, khóc vì nỗi đau và khóc vì anh nhận ra cái gì là quý giá nhất của mình. Rõ ràng anh yêu Bông Gòn hơn cả sinh mạng của mình nhưng vì nghĩ cho tương lai cô bé nên anh phải làm một việc như cắt bỏ tim gan. Tình phụ tử thật vĩ đại bất kể hoàn cảnh nào cùng huyết thống hay không cũng không quan trọng chỉ cần con yêu ba và ba yêu con là đủ rồi. Anh Phong là người đàn ông tốt hiếm gặp. Anh yêu mẹ Bông Gòn ngay khi chị Thi bị bạn trai phản bội và mang trong mình giọt máu của anh ta. Anh cưu mang mẹ con chị nuôi lớn Bông Gòn dù cho khó khăn cơ cực đến đâu đi chăng nữa anh vẫn không để chị và con chịu khổ, phải nhịn đói một ngày. Những kẻ sở khanh những tên đểu giả xem tình yêu như trò hề mua vui, yêu phụ nữ chỉ với mục đích được quan hệ mà chẳng cần trả tiền xong rồi vứt đi như một bịt rác hôi thối, những người như vậy là nổi nhục của đàn ông. Một người đàn ông biết thế nào là yêu đã hiếm, còn biết hi sinh chấp nhận tất cả qua khứ của người mình yêu mà vẫn yêu hết mình như anh Phong càng khó tìm hơn. Dù sẽ có người nói rằng anh Phong cũng chỉ là thằng đổ vỏ cho người khác. Nhưng hãy nhớ rằng cũng có ngày thằng ăn rồi vứt vỏ phải đến cầu xin thằng đổ vỏ để lấy lại cái vỏ đó mà không được, nó thật sự là quá nhụt nhã!

- Anh Phong sao này anh dự định thế nào?- tôi đứng nhìn Bông Gòn ngủ say sưa trong chiếc xe mà ấm lòng.

- Anh sẽ đưa con đi nơi khác sinh sống bỏ lại tất cả những đau khổ lại nơi này, sau này Bông Gòn sẽ không phải khóc nữa nó sẽ có những ngày tháng vui vẻ?- anh đáp với ánh mắt cương quyết.

- Thật không anh? Nghe anh nói vậy em mừng lắm, tội cho cô bé anh phải hết lòng yêu thương nhóc nha anh.

- Đương nhiên rồi! Con bé là sinh mạng của anh. À mà cảm ơn Dương lần nữa nhá nếu không có cậu thì… thật anh không biết phải làm sao!

- Không có gì đâu anh, anh không cần cảm ơn em mà hãy cảm ơn trời đã cho anh cô con gái dễ thương như vậy. Anh cầm số tiền này mà lo cho Bông Gòn tuy không nhiều nhưng chắc sẽ giúp anh trang trãi phần nào- tui vội vàng dúi hai triệu vào tay anh ấy.

- Không thể được anh không biết lấy gì đền ơn chú đã giúp Bông Gòn còn lại làm thế này anh làm sao nhận nổi.- anh Phong từ chối lia lịa.

- Anh coi như em giúp cô nhóc kia nhé. Đời này gặp nhau thế này là có duyên nếu lúc sáng em chạy vội chắc không thể gặp được Bông Gòn mà giúp đỡ đâu. Âu cũng là cái duyên cái sốanh à, nhận đi cho em an tâm coi như đây là cái cớ để sau này còn gặp mặt nhau. Nhận đi anh nhé!

- Thiệt anh không biết làm sao cảm ơn cậu em nữa.

- Không cần đâu anh chỉ cần anh cho cô bé được hạnh phúc về sau là được rồi. À mà anh cho em số điện thoại để sau này liên lạc đi- anh liền đọc số cho tôi.

Chiếc xe đó khuất dần phía xa, thật tâm tôi mong anh Phong và Bông Gòn sẽ mãi được vui vẻ hạnh phúc. Bông Gòn nè ngày mai khi tỉnh giấc là những chuỗi ngày đẹp đẽ sẽ đến với em hãy dùng nét chữ tuyệt sắc của mình mà viết vào quyển nhật kí đó những ngày tháng vui tươi hạnh phúc trở thành người cống hiến cho đời em nhé.

Hành trình phía trước còn dài đau khổ hay vui tươi đều do cách nhìn khác nhau của mỗi người. Riêng tôi vẫn tiếp tục cuộc hành trình tươi đẹp của mình...

Thiên Tình

Quảng cáo

Luợt xem: 818.
Lượt bình chọn: 0.

( Tác giả không chịu chia sẻ :p )

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

CHƯƠNG 1: THỨC TỈNH Lúc ta mở mắt, xung quanh là một mảnh tối tăm, giơ tay không thấy được năm mó...

*16h07 ngày 2 tháng 4 năm 2017 : Tôi lướt Youtube, phát hiện kênh Schanel đang giới thiệu ...

**Buổi trò chuyện cùng những "ông bạn già". *** Lả lướt tí thôi chứ bạn già đâu ra với một thằng c...

Mười hai giờ đêm. Đây là khoảng thời gian mọi thứ bắt đầu ngừng hoạt động và nghỉ ngơi sau một ng...