Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương **: Phỏng vấn

Quảng cáo

Cuộc nói chuyện như sau

Người qua đường ất: Truyện quá nhanh đi.

Tác giả: Ta thừa nhận. Vấn đề là ta chỉ định gói gọn trong 10 chương nha. Nhưng cuối cùng lại phát sinh thêm a.

Người qua đường giáp: Thoại nhiều quá. Nội tâm ta gào thét muốn biết diễn biến suy nghĩ nhân vật.

Tác giả: Đã tiếp thu. Ta chỉnh sửa rồi. Bệnh lười bộc phát, cho nên chỉ sửa mấy chương cuối. Thật xin lỗi. Ta nhận sai.

Tiểu Khiêm: Ngươi khốn nạn, làm cho dứt khoát a. Đoạn đầu cũng phải sửa a.

Tác giả: @@ Tiểu Khiêm, ngươi bình tĩnh. Phẫn nộ không tốt cho sức khỏe a.

Tiểu Khiêm: Bà lão kia, biến đi.

Tác giả: (Ta vạn lần bi phẫn.) Bà lão? Tiểu oa nhi nhà ngươi. Mắt nào của ngươi thấy ta già hả?

Tiểu Khiêm: Hừ. (Bật chế độ im lặng.)

Đường phu nhân: Ngươi quá vô nhân đạo.

Tác giả: =.= Từ khi nào đến cả cô cũng nói ta. Ta đã làm gì chứ?

Đường phu nhân: Cô biến ta thảm như thế còn nhận là vô tội?

Tác giả: ... Ta xin rút lui.

Phóng viên: Xin hỏi Đường tổng. Anh có ý kiến gì không?

Bạn Đường nào đó mặt không đổi sắc liếc ta rồi ôm bà xã nói: Vợ ta nói ngươi không tốt chính là không tốt.

Tác giả: Quả nhiên có vợ liền thay đổi.

Phóng viên âm thầm rơi lệ. Các người giương cung bạt kiếm làm gì chứ?

Tác giả là ta quyết định kéo Tiểu Khiêm đi ăn. Mặc kệ bọn họ vợ chồng ân ái.

Lời của tác giả: Ây da, bộ này của ta còn nhiều thiếu sót, các vị thông cảm a. Có không ổn điều gì hay muốn góp ý thì hãy mạnh dạn cho ta biết a, để ta có thể rút kinh nghiệm. Yêu các vị nhiều a. Phi thường cảm ơn các vị vì đã ủng hộ ta. Tặng các vị hàng vạn trái tim.

Quảng cáo

Luợt xem: 75.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Người đàn ông với mái tóc bạc mệt mỏi rít nốt điếu thuốc trên tay, kệ cho tàn thuốc lá cứ thế rơi xu...

Dù đã cuối mùa xuân nhưng cái giá lạnh của mùa đông vẫn không có dấu hiệu dừng lại, tuyết vẫn cứ rơi...

Chạy. Tất cả những gì Nhân có thể nghĩ đến bây giờ là chạy. Cậu không biết mình đang ở đâu, cũng khô...

Chúng ta có thật sự cần nhau? Có thật sự sinh ra là để dành cho nhau? Đó là câu hỏi mà bất cứ người ...