Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 4: Những kẻ cất giữ cơ duyên

Quảng cáo

- Thơ thẩn cái gì đó Nhiên, Nhiên!

Giọng cô bạn vang lên, là giọng của Dương An, học cùng lớp cô, hai người mới quen nhau được không lâu, vào một ngày nào đó giữa tháng chín.

Khi một cơn mưa rào bất chợt ghé qua, như một vị khách không mời mà đến, vội vàng và lặng lẽ, ai cũng nghĩ vào thời gian ấy mùa mưa đã chấm dứt hẳn, cả Nhiên cũng nghĩ vậy, mọi khi cô vẫn thường mang áo mưa theo, hẳn hai cái, cô không biết thói quen ấy bắt đầu từ khi nào, có lẽ là do anh, cũng vào một ngày trời mưa tầm tã như vậy, cô chợt thấy bóng dáng anh xuất hiện từ cuối hành lang lên tầng hai của học viện, dần dần lại gần đứng cạnh bên cô, anh nở một nụ cười ấm áp đến quen thuộc khiến lòng Nhiên bối rối.

- Em đã nghĩ mùa mưa qua hẳn rồi

- Ừ, anh cũng nghĩ vậy!

Giờ tan trường cũng đã được khá lâu, nhưng hành lang tầng một thì lại chật kín người, những cuộc trò chuyện vu vơ, ánh mắt dán vào màn hình điện thoai, cơn mưa lại chẳng vơi bớt mà ngày một nặng hạt hơn. Lòng nhiên càng cảm thấy lo lắng, không phải vì việc quay về kí túc xá muộn cũng chẳng phải điều quá quan trọng, cô phải rời trường sớm, chuẩn bị thời gian cho cả buổi chiều, kiếm việc làm thêm, để tự trang trải cuộc sống ổn định hơn cũng như mua những tư liệu, đĩa CD, mọi thứ liên quan đến Andy Warhol, người mà cô thần tượng.

Nếu như Nhiên không mặc áo trắng, hay cặp và những bức tranh của Andy mang theo không bị mưa làm ướt, thì cô cũng sẵn sàng đội mưa đi về.

- Hình như đang có bão.

Anh nói, Nhiên chỉ biết thở dài đáp lại lời anh. Nhìn bộ dạng sắp chết vì chán của Nhiên, anh không nói thêm lời nào, lôi từ chiếc Balô anh đeo sau lưng ra một bộ áo mưa cánh rơi, ôm sát người cô lại gần cơ thể  anh.

Anh chùm áo lên người che cho cả Nhiên, nắm chặt lấy bàn tay cô, nở nụ cười ranh mãnh. Anh kéo tay Nhiên, cùng nhau chạy dưới khoảng sân trường rộng hơn hai trăm bước chân, cô không nói lời nào, chỉ biết rõ một điều là hai má cô đang nóng ran lên và quả tim nhỏ đang đập rộn ràng trong lồng ngực.

- Cảm ơn anh.

Dừng bước chân ở ngoài cổng trường, sau lời Nhiên, anh cười với ánh mắt trìu mến, lấy tay vuốt tóc mai của cô đã bị mưa làm ướt, đưa chiếc áo mưa cho cô và lặng lẽ rời đi dưới những cơn mưa không ngừng vơi nhẹ hơn đi.

Từ hôm ấy Nhiên bắt đầu có thói quen mang áo mưa theo và luôn dư một chiếc cho anh, dù cô cũng biết anh chẳng mấy khi quên mang vào mỗi ngày mưa cả, dù cho mùa mưa có đã qua hẳn thì thói quen ấy vẫn không hề thay đổi.

...

- Nhiên!

Nhiên chợt thôi ngắm nhìn xuống khoảng sân rộng, khi An lay lấy lay để khi cô nàng hỏi mãi mà vẫn bị Nhiên cho ăn quả bơ to đùng.

- Làm gì mà đần mặt ra vậy? Hay lại đang ngắm ai?

Nhiên quay ánh mặt lại, nhìn thấy Dương An trong bộ mặt không mấy vui khi bị cô xem như là người vô hình. Nhiên không nói gì, chỉ bật cười, gật đầu rồi lại lắc. Tuy mới quen nhau không lâu nhưng cô cũng không rõ vì sao, hai đứa thân nhau một cách siêu nhanh hơn cô tưởng. Dương An vui tính và hậu đậu, dễ gần và cũng dễ mến,khá thấp nhưng rất đáng yêu. An cũng đang định chuyển qua cùng kí túc xá Nhiên sống cho bớt buồn, dù cho Nhiên chưa thấy cô nàng buồn bao giờ, cũng dễ hiểu vì An được nhiều người quý, và luôn nở nụ cười, dù là ở bên kí túc xá hiện tại, nhưng An vẫn muốn chuyển đi, không rõ vì lí do nào. Nhưng Nhiên luôn có một cảm giác, mỗi khi được trò chuyện, cùng nói, cùng cười với An, ánh mắt An nhìn cô, rất thân thương và quen thuộc.

An ngó ánh mắt ra hướng cửa sổ, xem ai là người khiến Nhiên chăm chưa đến vậy, nhưng rồi cô nàng cũng chỉ thở dài lấy một tiếng.

- Anh ấy kìa, là người đó.

Nhiên chỉ tay xuống khu vực chơi bóng rổ, một nhóm sinh viên năm hai đang tụ tập ngồi nghỉ giải lao, cô có thể dễ dàng thấy được anh, anh ngồi phía ngoài cùng bên tay trái, tay vẫn còn cầm trái bóng rổ.

- Anh ấy... tớ không nghĩ anh ấy cũng học ở đây đấy.

- Cậu biết anh ấy?

- À, cũng không hẳn!

An lắc đầu, nở nụ cười. Nhiên không biết lí do gì khiến An vui như vậy, điều ấy cũng không khiến cô quá bận tâm.

Như thể biết mình đang bị theo dõi, ánh mắt anh hướng lên tầng hai chỗ Nhiên và An đang đứng. Bắt gặp ánh mắt anh, Nhiên bối rối, gãi vành tai có khi đang đỏ lựng lên. Nhiên thấy đôi mắt anh cười, đôi môi anh cũng vậy, nụ cười của anh trong trẻo như những tiếng chuông trong gió.

Quảng cáo

Luợt xem: 592.
Lượt bình chọn: 0.

Thích nên cũng tập tành viết thử, mình chủ yếu thích viết về tình cảm học đường là nhiều,

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sức mạnh trong tôi tựa hồ như là vô hạn. Tôi có thể đánh bại cứ 1 ai chỉ bằng 1 cái búng tay, thậm c...

1/9 Đã 4 ngày kể từ khi cơn sốt triền miên quấn lấy tôi, đó là cả một quá trình dài, chịu đự...

Tối hôm đó mẹ củaThượng minh sang nhà HỒ NHƯ TUYẾT là hàng xóm cô mới quen cũng là mẹ...

Thanh xuân của tôi đã dành trọn cho một thời còn ngồi trên ghế nhà trường, còn được mặc chiếc áo dài...