Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương : Chương 8: Cô đơn

Quảng cáo

"Có những ngày, người ta cảm thấy mình sao chẳng còn nhiều cảm xúc đến thế. Cứ im lặng, một chút buồn, cũng một chút vui. Chỉ còn điều gì trĩu nặng trong lòng"

Rồi có một ngày bạn sẽ nhận ra, mọi người đến với bạn đều có mục đích cả thôi, chẳng ai thật lòng mong muốn đối xử tối với bạn cả

Có vẻ như, giữa ranh giới của lạc quan và bị quan, tôi chưa bao giờ thiên vị về ai cả, cứ dung hòa chúng lại với nhau mà sống thôi, chỉ là lắm lúc trong đời, không ai tránh khỏi những mất mát đau thương, chỉ muốn ngồi lại một chút để nghĩ về, nhưng trong lòng lại muốn có một người tìm đến mình, chia sẽ cảm xúc với bản thân. Nhưng rốt cuộc là do chính mình tự tay cầm dao đâm mình thôi, sẽ chẳng một ai bỏ ra thời gian để nghe cuộc đời thăng trầm của bạn cả. 

Bạn sẽ hiểu được rằng, bản thân không phải là cái rốn của vũ trụ, sẽ không còn ai quan tâm bạn là ai, bạn vui hay bạn buồn, khó khăn hay thoải mái, đói hay là no. Đến một khoảnh khắc nào đó, bạn sẽ nhận ra, có những người, hôm nay có thể niềm nở với bạn như tri kỷ ngàn năm, đến hôm sau lại lạnh lùng như người dưng trên đường. Bạn sẽ hiểu được rằng bạn càng chú ý cách người khác nhìn nhận bạn ra sao, người ta lại càng không chú ý đến bạn

Thật sự thì, đôi lúc muốn hét lên, òa khóc giữa đám đông để cả thế giới này biết tôi cô đơn, biết tôi muốn vỡ òa, tôi muốn ăn vạ cuộc sống này, tôi muốn làm một cái gì đó khác, tôi muốn thay đổi, nhưng... thay đổi cái gì, tôi muốn gì, như thế nào, cụ thể ra sao, tôi có sợ mất cái hiện tại yên ả này không, liệu tôi có mất mát nhiều hơn không, chấp nhận tiếp thì còn chịu được nữa không...?

Mà tôi không chắc, trong cái guồng quay này, tôi có đủ thời gian để nghĩ nhiều về những thứ mình không biết chính xác nó ở đâu, thú thật, chông chênh là một cảm giác mơ hồ không rõ ràng, cảm giác không đủ lớn để thay đổi nhưng không đủ nhẹ để không biết đến sự tồn tại của nó. Giống như mỗi ngày gớp một cái nhíu mày, rồi nhiều ngày thành nhiều cái nhíu mày, nhưng dù hàng trăm cái nhíu mày thì nó cũng chỉ là những cái nhíu mày, không phải hàng trăm giọt nước rơi ra từ mắt. àh, cũng có đôi khi có vài giọt, vài giọt để hợp thức hóa bất cứ lý do nhảm nhí nào đó.

Tôi muốn nghĩ ngơi và đi đâu đó, tôi muốn tạm dừng hay đóng băng tạm thời thế giới này lại. Thật sự vì tôi biết, thế giới này không đợi tôi vì một vài cái chông chênh đâu, thế giới này khắc nghiệt và không công bằng, đôi khi, đối với những ai không chịu nỗi nó. Tôi cũng thừa biết rằng, muốn thay đổi cái gì đó, muốn đi đâu đó, muốn gặp ai đó để thay đổi thì điều đó. Trước tiên, nên làm, là hãy buông tha cho mình đi tôi ơi. Hãy thật sự lắng lòng và cho mình một cái gì đó trước khi tìm kiếm đâu xa xôi những tác động từ bên ngoài.

Nhưng đi qua những lúc cô đơn , tôi đã học được cách chấp nhận và học cách sống thật với chính bản thân mình hơn, tôi mong sao những người tôi yêu thương không phải chịu đựng nỗi cô đơn giống tôi. Ngày lại ngày, tôi chọn cho mình một cách êm đềm hơn để những người tôi yêu thương không phải buồn vì tôi, không phải khóc và đau lòng vì tôi. Mỗi ngày tôi lặng lẽ dõi theo họ, yêu thương họ theo cách riêng của mình, chỉ cần những người tôi yêu thương, những người tôi đã quen biết hằng ngày vẫn nở nụ cười thật tươi, thật hạnh phúc từ đáy lòng họ là tôi đã mãng nguyện. Dù cho đáy lòng mình vẫn còn nhiều ngổn ngang, tâm sự mà không thể tìm ra hướng giải quyết cho chính mình.

 

Quảng cáo

Luợt xem: 720.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

6 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Trăng đã lên cao. Hai người họ nép sau những bức tường đá (một lần nữa, đầy rồng khắc ở trên đó) ở ...

chương 14:.. tôi họ Châu tên Thiện!!" châu Thiện lạnh lùng trả lời , trông cậu như không hề nhớ nhữ...

Tên tôi là Minh Phương....Vũ Ngọc Minh Phương...Hiện tôi đã hai mươi..cái lứa tuổi mà đáng lẽ đã có ...

Không có ước mơ để theo đuổi đã là một nỗi đau lớn của tuổi trẻ, nhưng phải ném ước mơ của mình qua ...