Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 13: phần không có trong câu truyện II

Quảng cáo

ở một nơi khác, trong một khu phố khác có vẻ khá khẩm hơn khu phố vừa rồi, con đường ban đêm vắng tanh, những ngôi nhà chìm vào bóng tối, những chiếc đèn đường nhập nhoạng, khu phố này nằm ngay dưới một ngọn đồi nhỏ, gió đêm gào thét làm những đám cây rung lên, trên con đường dưới chân ngọn đồi đó một người thanh niên cao tầm trung, mặc áo nỉ bông màu tím đậm, anh ta đeo một cặp kính dày cộm, mái tóc rối dài luộm thuộm, râu ria lởm chởm nên dù mới hơn hai lăm nhưng nhìn như ông chú bốn mươi, tay xách một chiếc túi ni lông đựng toàn mì tôm và đồ hộp, đang lững thững đi thì chợt từ phía quả đồi có tiếng sột soạt kì lạ, anh dừng lại hướng người về phía tiếng động, một thứ gì đó lăn đùng xuống xô thẳng vào người khiến anh ngã lộn nhào hất tung túi đồ:

 

           - A… cha cha cha… cái gì?...

 

Mở mắt nhìn xuống thứ đang đè nặng trên ngực anh, đó là Umetaro, cậu trông thật lấm lem, khuôn mặt dính đầy bụi, tóc thậm chí còn dính cả lá cây, quần áo bị cào rách te tua, trông cậu chẳng khác nào một con bù nhìn rơm bị bỏ rơi giữa cánh đồng hoang vu cho lũ chim chóc tuỳ ý cào xé, cậu từ từ mở mắt ngồi dậy trên người đàn ông:

 

            - xin lỗi…

 

            - một đứa nhóc…?

 

            - tôi đi đây… Addio( đoạn này đang nói tiếng ý nên chữ được chữ mất hi hi xin lỗi na

 

Cậu vừa nói vừa đứng dậy bước ra khỏi người đàn ông đó định đi thì ngã nhào:

 

              - tsch… bị chật chân rồi…

 

Anh ta cũng đứng dậy ngồi nhặt đồ bỏ vào túi, thấy cậu ngã liền ngẩng lên hỏi:

 

              - không sao chứ nhóc?... nhà bé ở đâu? Ta có thể đưa về vì dù sao vẫn còn thời gian… mà… trước tiên mang chân đây xem nào…

 

               - không cần…

 

Thẳng thừng… anh ta ngồi xụp xuống đường chống khuỷu tay lên đầu gối cười nham hiểm:

 

               - dám đi ra đường một mình vào ban đêm nhưng lại từ chối người lạ sao? Nhóc con…

 

              - đừng gọi tôi là nhóc…bị một người như chú gọi là nhóc con khó nghe lắm nên đừng gọi nữa… với cả tôi không cần ai giúp…

 

Cậu nói với một giọng lạnh lẽo khó nghe và cố gắng đứng chập choạng, nếu là người bình thường thì sẽ cảm thấy khó chịu và bỏ mặc Ume nhưng anh ta lại chạy tới bế cậu lên như một chú cún con:

 

              - một… hai… lên nào…

 

              - anh… làm gì vậy?... đã bảo cứ kệ tôi mà…

 

Giãy nảy…

 

              - ngoan đi… ta… không thể bỏ mặc một đứa nhóc đang bị thương trong đêm được…

 

Mặc kệ cậu giãy giụa anh ta vẫn ôm chặt lấy cậu, trải qua bao khó khăn cuối cùng anh dừng lại tại một ngôi nhà nhỏ, trong nhà bừa bộn toàn rác, những chiếc hộp đồ ăn lăn lóc la liệt, máy tính đặt cạnh chiếc giường chỉ còn đủ chỗ cho một người nằm co vì nó được trưng dụng làm nơi để những xấp tài liệu dày cộp, những quyển sách đọc dở kẹp vỏ kẹo, vỏ sô cô la,… anh ta thả cậu xuống đệm:

 

              - ngồi đây một chút nhé nhóc…

 

… không thèm trả lời, anh cười nhìn khuôn mặt tức giận của cậu, nói rồi đi tìm trong chiếc tủ gần đó một lúc sau đem tới một hộp đồ sơ cứu, vừa mở nắp ra thì một con bươm bướm bay ra có lẽ nó đã làm tổ trong đó rồi cũng nên, cậu ngồi khoanh tay trước ngực nhìn xuống người đàn ông đang đưa tay chạm vào vết sưng tấy trên cổ chân,:

 

                - vết thương này… nhóc vừa trốn thoát từ đâu đó à?... vẫn còn vết rào thép cứa, coi bộ đau đấy, nhìn chỗ sưng phù lên kìa, nhóc chịu đựng vết thương này chạy bao xa rồi?...

 

                - anh… đang tính tra khảo tôi à?

 

                - không… xin lỗi… là bệnh nghề nghiệp ấy mà…

 

                - thám tử tư?

 

Cậu nói, anh hơi dừng hình:

 

                - nhìn bộ dạng có vẻ là một cậu chủ trốn khỏi nhà đây, vậy… cậu chủ… tên gì?

 

                - thám tử tư Cristel Stefani à?...

 

Cậu cầm trên tay một mảnh giấy… điều đó làm anh có một chút thay đổi sắc mặt, cảm giác hơi ghê sợ nhưng rồi anh lại cười phá lên:

 

                  - gọi ta là Crist thôi cũng được, nhóc tên gì?

 

                 - Ume…

 

                 - vậy thì Ume nhóc chịu đau tý nhé…

 

Nói rồi đổ thuốc lên vết thương, cậu chỉ hơi nhăn mặt một chút, anh băng bó rất nhanh rồi nói:

 

                - xong… có cần ta dán thêm con thỏ vào không?...

 

                - khỏi cần tôi đâu phải trẻ con… cảm ơn… tôi đi đây…

 

                - đã bảo rồi, nếu không muốn về nhà cháu có thể ngủ lại đây, đêm hôm đừng ra đường, Naple là một nơi đầy rẫy mafia đấy… những đứa nhóc đáng yêu như Ume dễ bị bắt lắm…

 

Anh vừa nói vừa véo yêu vào má cậu ,ọc ọc… tiếng kêu phản đối từ cả hai phía đánh tan mọi sự tĩnh lặng…:

 

                - mà… trước tiên ta phải ăn gì đã nhỉ…

 

Anh nói rồi lục trong chiếc túi bóng vừa nãy lấy ra hai hộp mì, Ume ngồi trên giường đưa tay xoa lên má nheo mày, tuy khó chịu nhưng cậu cuối cùng cũng chịu ở lại nhà Cristel…

Tắm xong anh chùm cái khăn tắm to đùng lên người cậu:

 

             - đợi một tý… đồ của nhóc bị rách hết rồi… hình như ta có một cái áo cỡ nhỏ thì phải… đâu rồi ta…

 

Vừa nói vừa lục tung cái tủ… khó khăn lắm anh mới lôi ra trong đống luộm thuộm một chiếc áo màu xanh nhạt, cười tươi như vừa chiến thắng một trận gian khổ:

 

             - đây rồi…

 

… hắt xì… cậu mặc chiếc áo dài như váy, để chữa cho cổ áo bé lại anh dùng hai cái kẹp giấy, giờ trông cậu thật ngộ nhưng cũng dễ thương như một đứa trẻ bình thường, chế xong xuôi anh nhìn cậu rồi lăn ra cười:

 

              - Bu… ha… ha… ha…

 

              - Crist… anh còn cười nữa thì đừng trách tôi…

 

              - không thể nhìn cười… ha… ha… nhóc thì làm được cái gì…

 

Cậu phồng mồm lên tứ tối, nhảy bổ vào người anh quên khuấy cái chân đau… sượt… ngã… anh đón lấy cậu:

 

              - thấy chưa… ha… ha… ha…

                - hừ… ừ…

 

Đẩy… hai người vần nhau một lúc, Ume lăn ra ngủ ngon luôn vì mệt, anh chống tay lên đầu, một tay vuốt ve mái tóc của cậu:

 

                - đứa nhóc này thực sự là người của tập đoàn Kurosaki sao?... tội nghiệp…

 

Anh nói thì thầm rồi nhẹ nhàng kéo chăn đắp lên người Ume, đứng dậy mở tủ lạnh lấy ra một lon bia rồi ngồi xuống cạnh chiếc máy tính gõ cạch cạch bàn phím…

Hơn mười giờ trưa,

 

                - dậy rồi à?... nhóc ngủ ngon nhỉ…

 

                - đi đây…

 

Đi ra phía cửa,

 

                - khoan đã định cứ mặc thế ra đường à?...

Quảng cáo

Luợt xem: 648.
Lượt bình chọn: 5.

ko biết phải nói gì nhưng mong mọi người ủng hộ mình, cứ bình luận thoải mái nhưng đừng thái quá là được... byebye embarrassed adore beauty

Sắp xếp bình luận theo

8 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

" Này, đợi đã." - Nó gọi cái người đang đi phía trước, vậy mà người đó cứ đi đi mãi chẳng chịu quay ...

Buổi sáng: Vy: nè mọi người, tui đăng ký hết cho 6 người chúng ta đi thi nấu ăn rồi đó ...

Chương Một Chiến trường Germain, vùng lãnh thổ Tây Bắc Đế quốc, tháng Hai năm một ngàn tám t...

Độ những năm đầu cấp 3 chắc có lẻ là thời kì vàng son nhất trong cuốn nhật kí tình cảm của tôi. Rất ...