Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 15: Cùng ngắm sao, đếm trăng nhé!

Quảng cáo


"Thuộc hạ chậm trễ, chủ nhân xin trách phạt!"


Hoả Ly ôm quyền quỳ xuống, dáng vẻ cung kính thập phần hối lỗi khiến Liên Hoa đang nấp trong bụi cỏ suýt té ngửa. Nào giờ cứ ngỡ sư phụ vẫn luôn mang bộ mặt lãnh ngạo như vậy, đứng trước Thần tôn thì vạn lần tôn kính, chẳng bao giờ làm trái ý hắn cả... Biết rằng Phượng Thiên là thần linh tôn quý, chỉ một hơi thở đủ thổi tan xác người khác, bất quá có gì sư phụ phải e dè? Chẳng lẽ sư phụ bị Phượng Thiên đó nắm trúng điểm yếu gì đó? Chắc chắn rồi, sức mạnh của sư phụ nếu so với Thần tôn hẳn là ngang ngửa chứ đâu kém gì!

(chị ấy hơi bị thần tượng sư phụ😂)


Nhưng...riêng nàng thì phải e ngại a! Từng lãnh giáo sự tức giận của Thần tôn, nàng thầm cảm ơn trời đất vì còn sống đến giờ. Nên cẩn thận chớ chọc đến hắn, kẻo may mắn của mạng nàng chạy mất thì biết làm sao?


 Liên Hoa thu người, ôm miệng giữ mình, chuyện quan trọng bây giờ là tránh bị sư phụ thấy, không nghĩ linh tinh a.


Phượng Thiên nâng mi, thần sắc lạnh nhạt, con ngươi lục lam loé lên tia sáng nhỏ, không trách tội Hoả Ly mà hỏi một câu.


"Có chuyện gì ở Thiên giới ?"


"Bẩm chủ nhân, quả thật đã có chuyện xảy ra, liên quan đến... Tử Ái thần!"


"...Vào trong hãy nói!"


Phượng Thiên cùng Hoả ly mặt mày nghiêm trọng đi mất, bỏ mặc Liên Hoa tròn mắt khó hiểu, nàng cắn môi nhìn theo hướng hắn biến mất. 


Thiên giới?
Tử Ái thần?


Không hiểu sao khi nghe cái tên này Liên Hoa có cảm giác nôn nao bất an khó tả, nàng thần người ngồi trên bãi cỏ nhìn cảnh sắc xung quanh, con ngươi màu tím thêm phần ảm đạm.


Cánh đồng bỉ ngạn mênh mông vô tận, màu đỏ chói loà xinh đẹp kiêu hãnh vươn mình, nàng từng nghe ai đó nói rằng bỉ ngạn là hiện thân của thần linh khi họ hoá kiếp luôn mang trên mình màu sắc đặc biệt, nổi bật hơn bất kì loài hoa nào, hàm ý đau thương hơn tất cả và cũng là loài hoa cô độc nhất thế gian.


---------*--*--*--*--------
Khi Phượng Thiên bước ra khỏi phòng trời đã tối mịt. Dải Thiên Giang* trên cao trải dài chiếu sáng lên đại điện cũ kĩ hiện lên vẻ cô tịch nhưng không kém phần lung linh huyền ảo, từng lớp sáng mỏng manh đủ màu sắc chồng lên nhau hài hoà như âm thanh tinh tuý của trời cao vắt ngang màn đêm, không khí thoáng đãng mùi hương sen trắng, từ cành cây ngọn cỏ đều tự nhiên phát sáng dạ quang kì ảo, đom đóm bay lơ lửng tựa vì sao rơi xuống, lập loè ánh sáng xanh dịu nhẹ.
(*)Sông ngân hà.


Cảnh như mộng ảo, đẹp đến ngơ ngẩn nhưng Phượng Thiên lại vô cùng lạnh nhạt. Bởi hắn biết, đích thực là ảo ảnh, mọi thứ nơi này đều là hắn tạo ra. 


Mà ảo cảnh thế này cũng vì một người mà tồn tại, nhưng người không còn, cảnh chỉ là thân xác, chẳng có hồn, sinh khí nhợt nhạt, hệt bản thân của hắn.


Chợt có tiếng sột soạt phía trên đầu Phượng Thiên theo bản năng ngước lên, đập vào mắt là đôi tử mâu trong vắt, long lanh gợn sóng tựa ngân hà sáng tinh khôi đã thu nhỏ vào mắt nàng.


Tia sáng loé lên trong mắt, hàng mi Phượng Thiên khẽ chớp , hắn thu lại lục quang, khoé môi run nhẹ. Lúc nãy sao hắn lại thất thần nhỉ?


"Bán yêu ngươi càng ngày vô lễ, dám hù doạ bản tôn?"


Phượng Thiên đối mặt với Liên Hoa đang trong tư thế chổng ngược đầu xuống đất, y phục vẫn như lúc sáng nhưng có phần nhàu nhĩ, đầu tóc rối bù vương đầy lá cây, hai tay nàng đang khư khư giữ bọc gì đó, gương mặt nàng hết trắng lại đỏ trợn mắt nhìn hắn như không dám tin là thật,  cái miệng nhỏ há hốc không thốt ra lời nào ngoài tiếng "a" kinh ngạc. 


Hai người duy trì tư thế trên ta nhìn ngươi, ngươi nhìn ta một lúc lâu, mắt Liên Hoa gần như muốn lọt ra ngoài, da đầu nàng tê rần, hai chân cố bám vào cành cây không ngừng run bần bật. Cuộc đấu mắt kết thúc bằng tiếng hét thất thanh.


Lần thứ hai trong ngày thân mật với lão thổ địa, Liên Hoa chỉ muốn ụp mặt nằm đó không muốn dậy nữa, hu hu hu thật mất mặt quá!!! Nàng lại ngã trước mặt Thần tôn rồi, hậu đậu quá đi a!!(T.T)


Phượng Thiên thoáng ngạc nhiên trước màn ngã chổng vó của Liên Hoa, bất quá tâm tình vạn năm lạnh băng như đỉnh tuyết sơn khiến vị thần này chỉ xem là chuyện đương nhiên, nàng ta treo ngược người như thế ngã là chắc chắn. 


Liên Hoa lồm cồm ngồi dậy mắt thấy Phượng Thiên đã bình thản đi xa, nàng dẩu môi bất mãn, quả là Thần tôn lạnh lùng ngàn năm! Tuy vậy nàng cũng cấp tốc chạy theo, sợ mất dấu Phượng Thiên trong vườn hoa đào tuyệt sắc phía trước, nàng chẳng e dè mà bám theo sát nút, không biết hắn cố ý hay không nhưng hôm nay lại chỉ đi bộ bình thường chứ mọi ngày nàng đuổi đến mệt bở hơi mà chẳng thấy bóng dáng.


Nói là vườn đào thật khiêm tốn, nó giống một rừng đào thì đúng hơn. Khi bước vào, mọi phương hướng như biến mất, khắp nơi tràn ngập sắc hương hoa đào vừa mờ ảo vừa âm u, khiến ta mê muội mà đắm chìm,nếu không thể thoát khỏi sau thời gian dài hẳn người đó sẽ kiệt sức mà chầu tổ tiên. Nghe nói rừng đào này là một phần linh khí của thần linh, phàm trần không thể vào được, yêu ma chẳng dám bén mảng, yêu tinh thì có thể nhưng khi vào trong cũng đừng mong ra được, bởi cây đào sẽ rút cạn nguyên thần của kẻ đó nuôi sống linh khí ấy. Do đó Liên Hoa bị doạ sợ, chưa bao giờ quậy đến địa phận này, vì theo đuôi Phượng Thiên nàng may mắn được thưởng cảnh đẹp, không khỏi tấm tắc khen ngợi trong khi đầu nàng lộn nhào từng cơn.
Ôi chao, cảnh thì có đẹp mà chẳng dễ thương tí nào a!


"Thần tôn, đợi ta với!"


Bước chân chao đảo suýt ngã, Liên Hoa cố nhịn cơn buồn nôn mà gọi người phía trước bước đi bình thản chẳng để tâm đến ai, thần thái ung dung tự tại, đầy thoát tục không vương vấn bụi trần. Đáy lòng nàng khẽ động, thoáng thất thần.


Dáng người cao lớn hoàn mĩ vô song, một thân bạch y tuấn tú tuyệt hảo, mang theo một loại khí chất thanh khiết vô ngần, từng đường nét như được chạm khắc tỉ mỉ, tinh tế từng sợi tóc. Liên Hoa như cảm nhận được ánh sáng tinh khôi bao phủ khắp thân thể hắn, giống nắng mai vào mùa xuân ngày đó, lại lành lạnh như giọt sương sướm ngày thu đầu tiên, lại mỏng manh tựa ánh đèn đom đóm mỗi đêm hè man mát...


Người phía trước luôn làm nàng có cảm giác rất thực nhưng lại không thực. Nhìn thấy trong khoảnh khắc mà cũng như hư không.
Lòng Liên Hoa bất giác chùng xuống rồi nàng tươi tỉnh hẳn lên. Không sao,  nàng chỉ cần trả ơn hắn xong sẽ rời đi, đến lúc đó là mộng hay thực sẽ chẳng quan trọng nữa!
Phượng Thiên đưa mắt nhìn sang tên mặt dày bán yêu đang cố đi theo chân mình. Hắn im lặng không tỏ thái độ gì, tiếng gọi vừa rồi hắn có nghe thấy nhưng tâm tính xưa nay lặng lẽ, không muốn xen vào chuyện người khác. Bất quá, thanh âm non nớt trong suốt như tiếng chuông gió pha lẫn mệt mỏi khiến mạch suy tư hắn dừng lại. 


Hắn thử nhẩm tính, lần thứ năm trăm lẻ hai?
Tiểu yêu đó đã đi theo hắn năm trăm lẻ hai lần rồi. Chẳng biết tốt xấu, lại cố cùng hắn đi đến nơi này, nguyên khí hao tổn không ít, có khi yêu lực mất sạch dễ dàng.


Phượng Thiên cụp mắt, môi khẽ mím, cước bộ tự nhiên tăng lên. Liên Hoa thấy vậy cũng chạy theo.


Cuối cùng Phượng Thiên cũng đến nơi. Đây là một ngọn đồi cỏ trông xa tít tắp, bốn bề lọt thỏm trong màn đêm tinh tú lung linh, hương hoa đào quấn quýt hơi thở, màu xanh dập dìu của đom đóm bay nhảy trong không trung, trông thật náo nhiệt mà cũng thật tĩnh lặng. 


Phượng Thiên đứng bất động, đôi lục lam trong trẻo lặng yên nhìn về phương trời, phản chiếu hình bóng cảnh sắc tuyệt diệu nơi đây, lắng nghe âm thanh êm dịu tựa sáo thổi của gió, lời than thở âm thầm của đất và...


"Mệt quá,mệt quá a, cái chân của ta!"


Hồng y nhỏ xíu lăn ra mặt cỏ mà thở phì phì, hai má nàng đỏ bừng vì vận động quá sức, Liên Hoa chẳng còn tâm trạng mà ngắm cảnh, nàng thấy sắp chết đến nơi rồi đó! 
Thần tôn a Thần tôn, ngài là mình đồng da sắt còn ta là người trần, à không, là "bán yêu mắt thịt" sao mà chịu nổi đi bộ hơn hai canh giờ trong cái rừng đào quái gở kia của ngài chứ! Nó là quỷ hút sinh khí đối với nàng đó, uổng công nàng ngày đêm luyện tập tích tụ chỉ một chút yêu lực lại bị nó lấy đi nháy mắt! Yêu lực của nàng mất sạch rồi! 


"Tất cả là tại Thần tôn! Hu hu bắt đền ngài đấy!...Ô ô, yêu lực của ta a!"


Liên Hoa ôm mặt uỷ khuất khóc rên, một lúc không nghe thấy động tĩnh gì, nàng xoay qua xem thử, lại là bóng lưng thẳng tắp kia, hắn làm gì mà đứng mãi như thế?


Gạt bất mãn qua một bên, Liên Hoa cảm thấy cần đến nhìn Thần tôn một cái, rốt cuộc hắn đang có chuyện gì, biểu hiện lạ lẫm vừa qua của hắn khiến nàng thắc mắc. Một vị thần cao ngạo ấy cũng có lúc ưu tư sao?
Liên Hoa rón rén đi tới trước mặt Phượng Thiên, choáng váng!


 Không biết do nàng quá mệt hay ánh sao ngân hà quá sáng mà gương mặt của hắn như khoát lên tầng sáng khác lạ. Điều khiến nàng giật mình ngay khi nhận ra sự trầm mặc lãnh khốc toát ra từ ánh mắt tĩnh lặng mà lạnh lẽo của Phượng Thiên. Liên Hoa chợt đỏ mắt, hai tay khẽ run, có lẽ nàng nhìn sai, Thần tôn đang đau khổ ư?
Lời vừa nghĩ đã bật ra khỏi miệng.


 "Thần tôn là đang đau lòng sao?"


Liên Hoa hoảng hốt, nàng lại phi lễ nữa. Phượng Thiên cũng ngỡ ngàng, khoé mi rung động rồi biến mất, hắn cất giọng trầm thấp.


"Sao ngươi lại hỏi vậy?"


"Ta...chỉ là...có cảm giác ngài như thế thôi. Lúc trước Liên Hoa đã từng đau buồn rất nhiều, Liên Hoa có thể nhận ra ánh mắt ấy...Kì thực, Thần tôn cũng có người thân đúng không? Liên Hoa cũng thế..."


Giọng nàng hơi run rẩy, ngừng giây lát, Liên Hoa mỉm cười nói.


" ...Sư phụ đã nói: tất cả khổ đau trong đời rồi sẽ tan biến theo năm tháng, chỉ còn người mãi thương tiếc quá khứ chính là khổ đau bất tử; quên đi là chuyện thật không dễ dàng chỉ còn cách cất giấu nó thật sâu. Đến lúc đã chạm tới cực hạn chịu đựng, hãy cho phép bản thân được giải thoát... Liên Hoa biết nói thẳng thế này rất vô lễ, nhưng Liên Hoa muốn nói với ngài câu này."


Nở nụ cười nhẹ nhàng tựa mẫu đơn e ấp Liên Hoa hướng ánh mắt sáng long lanh thuần khiết đến Phượng Thiên, tiếng nói trong vắt như dòng suối ngày hạ, lại như rót vào tận đáy lòng Phượng Thiên ấm áp lạ kì.
" Khi ngài cảm thấy cô đơn, Liên Hoa mong rằng ngài sẽ mỉm cười, và nói rằng: "Tiểu bán yêu mặt dày may là còn có ngươi cùng ta ngồi ngắm sao và đếm trăng" ".

Quảng cáo

Luợt xem: 140.
Lượt bình chọn: 1.

Một ngày đẹp trời tự nhiên có hứng viết về mình...
Bề ngoài khá trầm, ai biết đâu là đứa nổi loạnsmile
Cung : Sư tử
Sở thích ăn, ngủ, chơi, đọc truyện, ngôn tình, vẽ, hát,...
Biết rất nhiều nhưng chỉ là ba mớsmile
Và còn rất nhiều điều nữa, đến đây thui nhé

Sắp xếp bình luận theo

3 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
  1. Dẫn truyện còn có chút non nớt nhưng văn phong thì tốt. Chờ đợi tình huống truyện ở những chap tiếp theo

  2. smile chương mở đầu khá tốt nha~ ^^ văn phong chắc anh không góp ý gì nữa nhé cat em đã khá chắc rồi, chỉ cần chăm chút nội tâm nhân vật là ok smile chính tả khá cách dòng dễ nhìn. Độ dài chương phù hợp

Xem thêm một số truyện khác nào!

"quên gì?” nhất thới không nghĩ nhiều quay lại hỏi "ta” hắn mắt giày trả lời "….” Khuôn mặt...

Chương 1: Tôi không bao giờ nghiêm túc trong chuyện tình cảm!​ "Tôi và anh chia tay rồi, anh còn ...

Ngày mà Ngưu đau tê tái để rặn ra một tiểu công chúa cũng là lúc Mã - Kết tổ chức hôn lễ, hai cái kẻ...