Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 13: Bộ mặt thật của Tuyết (4)

Quảng cáo

    -Cậu có biết lúc đó may mắn như thế nào khi tôi tìm ra cậu và Nhi trước bệnh viện không? Nếu không, chẳng những cậu đi chầu ông bà mà cả cô ấy cũng thế!

    -Nhi? Không phải Tuyết cứu tôi sao?

    -Cô ta nói với cậu như vậy à?

    -Đi...chúng ta đi cứu Nhi! Lẹ lên...!- Lần này, Hiếu kéo tay Huy chạy vội

   "Nực cười không? Khi mà người mình yêu luôn yêu mình mà không biết đó là người mình yêu! Ngỡ rằng là 1 người khác! 1 người vốn không liên quan! Phải chi, thời gian có thể quay lại thì tốt quá!


    -Ây da...đau quá!-Tôi cử động nhưng không được, tôi bị dây thường trói chặt

    -Cô tỉnh rồi à?

    _Tuyết, tại sao chị lại trói tôi?

  Tuyết nhìn tôi rồi cười

    -Sắp thôi! Mọi chuyện sắp kết thúc rồi! Tôi sẽ phải không cần giả dối, không cần đóng kịch nữa! Còn giờ...tôi nên làm gì đây? Rạch mặt cô, cắt cổ cô, cạo hết tóc cô hay...À mà thôi, ghê quá!- Tuyết vòng quanh tôi, cầm trên tay dao rọc giấy. vừa nói vừa cười rất đáng sợ

    -Thôi, tôi vẫn là nên đâm cô 1 nhát vào tim cô rồi xô cô xuống dưới nhỉ?-Tuyết giơ dao lên

  Ánh hoàng hôn phủ lên lưỡi dao, phủ lên người Tuyết trông như ác quỷ!

    -Nhi...!-Cùng lúc đó Huy lẫn Hiếu chạy lên

    -Xẹt!-Máu bắn lên tung toé

    -Không...Nhi...!...

Quảng cáo

Luợt xem: 65.
Lượt bình chọn: 0.

Mh mới vô nghề mong các bạn giúp đỡ. Thanks
(Hoa hồng dưới ánh trăng đỏ)
(Cô đơn, hiu quạnh, lạnh lẽo làm bạn với hoa tuyết)

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Phía xa xa, đằng sau bầu trời đầy mây trắng là sự u buồn. Xe cộ thưa thớt, lá khẽ rung, gió khẽ t...

Trời chiều chân mây màu vàng hạ, Tóc đón từng lọn gió nhẹ qua. Nắng vàng rực rỡ xuyên màu mắt,...

Ba ngày sau, việc sơ khảo cuối cùng cũng hoàn thành. Mộc Diệp cảm thấy khá may mắn vì không gặp phải...