Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 3: Kimi no Na wa

Quảng cáo

“Kimi no Na wa”

Biển nè, ông xem phim đó chưa? Tôi nghe nói rất cảm động nên cũng tò mò xem thử.

Phim nói về một tình yêu đầy phép màu và lãng mạn giữa hai người học sinh đấy!

Xem xong phim rồi, ông nghĩ gì?

Tôi thì... thấy những cảm xúc lạ lùng cứ lấn át tâm trí mình, lòng cứ lặng đi thế nào đấy.

Có lẽ vì cốt truyện phim giống chuyện của hai đứa mình.

Taki và Mitsuha nói chuyện với nhau qua nhật kí trên điện thoại, tôi và ông cũng trò chuyện qua điện thoại ấy. Taki ở xa Mitsuha, tôi và ông cũng ở xa nhau đấy.

Chỉ là... trong phim thì đó là những giấc mơ tuyệt đẹp giữa hai người, còn chúng mình thì gặp nhau gián tiếp qua điện thoại trong đời thực. Họ biết được ngoại hình, khuôn mặt của nhau như thế nào, còn chúng mình thậm chí còn chưa được nghe thấy giọng nói của nhau, mấy tấm hình của tôi và ông trên facebook chắc chắn chỉ là sản phẩm của máy tính thôi, đúng không?

Ông biết không? Manh mối duy nhất của tôi để tìm ông sau này chỉ là một bức ảnh đen trắng ông gửi cho tôi và Cao Lãnh thôi đó! Sau này, tôi có thể cầm bức hình đó đi tìm ông chứ? Liệu ông có nhận ra tôi?

Không biết từ khi nào, tôi đã tự cho rằng ông là người quan trọng nhất đối với tôi, là người hiểu tôi nhất. Tôi đã phải rất mệt mỏi vì mỗi khi nhắm mắt lại tưởng tượng thấy ông ngồi trước mặt cười hạnh phúc, thấy ông vui vẻ nắm tay người yêu, thấy ông tươi cười ôm tôi vào lòng như những con từ trong khung chat xanh lục, thấy rất nhiều điều tuyệt vời về ông...

Sau này, tôi nhận ra rằng mình đã quá hoang tưởng, đã “thần thánh hóa” ông. Ông cũng chỉ bình thường như những người học sinh khác, cũng hay ngủ gật trong lớp, cũng ham chơi,....

“Tôi không biết cách hay nhất để quên đi một người, nhưng cách tệ nhất để quên đi một người là tìm một người mới”

Tôi đã đọc câu này trong một quyển sách yêu thích, tôi đã chọn cách tệ nhất, để được quên ông...

Tôi mở lòng, làm quen với hơn 1.000 người bạn trên facebook. Có một nhóm chat mời tôi gia nhập, và tôi quen với một bạn nam ở đó.

Kết cục là gì? Đó là tôi làm tan nát trái tim của người đó và vẫn không thể quên được ông...

Tôi chỉ toàn làm mọi chuyện thêm rối...

Vào cái ngày tôi quyết định sẽ không nhắn tin với ông và vờ như chưa từng quen nhau vì đã 1 tháng không thấy tin nhắn sáng lên, ngày mà tưởng chừng như ông đã quên tôi,... thì đèn nhấp nháy tin nhắn đến...

“Nè bà ơi!”

Ông lại hồn nhiên cất tiếng.

Tim tôi lỡ mất một nhịp...

Lại chẳng thể nào chấm dứt được.

Biển à... Sao lại cứ níu kéo một mối quan hệ chẳng rõ ràng này?

Hải à... Sao cứ dối lòng làm tim đau thế?

...

Quảng cáo

Luợt xem: 153.
Lượt bình chọn: 0.

Thật ra tôi có tận hai bff khác giới cơ smile phải thừa nhận họ là những thứ tuyệt vời nhất trong thanh xuân mà tôi có được. Vì vậy phần lớn ý tưởng tôi đều lấy từ họ smile thế thôi smile Cơ mà tên của tôi là Thanh Thanh nhá smile tại tôi thích tên của tụi bff hơn ấy mà smile
LÊ Ngọc Khánh nè smile
Nguyễn Xuân HẢI nè smile
Nguyễn Quốc ANH nè smile

Sắp xếp bình luận theo

1 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Theo truyền thuyết ngàn năm,ở một nơi sâu thẳm trong tội ác,có một nơi để chứa đựng tội ác đó là"Hũ ...

Reiko viết cho tôi nhiều lần sau cái chết của Naoko. Chị nói đó không phải là lỗi tại tôi. Không phả...

Mưa gió bên ngoài không tạo ra bất cứ ảnh hưởng nào tới cuộc sống trong tàu Darkness. Đối với mấy ng...