Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 1: Mẹ ( phần 1 )

Quảng cáo

Tôi là Linh tôi không thể chịu nổi cái cách mà mẹ đặt một cái áp lực lớn như vậy, tôi biết mẹ chỉ muốn tốt cho tôi nhưng đôi khi nó lại trở thành một gánh nặng cho mình . Rất ít khi tôi có thời gian rảnh để vui chơi chủ yếu là phải học , điều đó tôi biết nhưng mẹ lại còn cho tôi học thật nhiều nữa . Đôi lúc tôi bị điểm kém khoảng 6 - 7 điểm thì mẹ tôi khá giận vì tôi không đạt điểm tốt , có lúc tôi rất muốn được tự do làm điều mà bản thân mình thích , điều dó là bất khả thi vì tôi có một nơi đang giam cầm đó là ' Nhà ' . Vì sao tôi lại nói đến nhà bởi chính nơi ấy như một chiếc lồng và cái phòng của tôi là phòng giam , đến giờ ăn thì được bê lên để học và ăn . Tôi đã từng nói với mẹ rằng : " Con có thể học ít hơn một chút được không . Lúc ấy mặt mẹ tôi nổi cơn giận lên tôi và mắng rất nặng lời , những lời nói ấy đã làm tôi tổn thương rất sâu sắc , nó như là câu nói ám ảnh nhất trong tôi nó cứ thấm dần như những hạt mưa bé thấm vào áo của người thì những lời nói ấy sẽ thấm trong tâm hồn tôi . 

      

Quảng cáo

Luợt xem: 380.
Lượt bình chọn: 1.
Sắp xếp bình luận theo

6 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
    • Cảm ơn Q nhiều lắm. Nhưng đó chỉ là chuyện lúc trước thôi, giờ thì mình cũng được thoải mái hơn rồi. Truyện này Q viết rất thực, cố lên bạn nhá.

  1. Xem thêm bình luận...
Xem thêm một số truyện khác nào!

Trời mưa. Mùi hơi đất bên ngoài bắt đầu bốc lên ngầy ngậy và xộc cả vào căn phòng chật chội ẩm thấp....

Tôi và Anh quen nhau trong một cái ứng dụng đó là chat với người lạ mới đầu thì cũng chỉ chào hỏi bì...

Trong giấc mơ, khuôn mặt hắn hiện lên, lạnh lùng mà ngọt ngào tới tận xương tủy. Tôi thức dậy, mắ...

Từng có người nói: Trùng hợp thật tên anh và tên em cũng có chữ "Dương". Anh là Mặt Trời còn em chắc...