Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 11: KẺ ĐỘT NHẬP THỦY LINH CUNG

Quảng cáo

“Bụp bụp” hai tiếng, Dương Lam cùng A Khúc như đồng loạt thức tỉnh khỏi mộng đẹp trước mắt, đến lúc kịp nhận thức được bản thân bị ai đó điểm huyệt thì đã ngay lập tức nhận được mũi kiếm sáng lóa kề đến gần cổ, sự lạnh lẽo của kim loại gần ngay sát da thịt khiến người ta cảm nhận được mà không khỏi rùng mình.
Dương Lam vẫn giữ một bộ mặt điềm tĩnh quan sát nữ nhân vận hồng y với gương mặt không mấy thân thiện đang chỉa mũi kiếm kề cổ nàng.

“Tiểu nhân, có ngon thì giải huyệt cho bọn ta.” A Khúc nghiến răng nhìn Lâm Y đầy giận dữ như thể cảnh cáo nàng ta nếu dám đụng đến một sợi tóc của Dương Lam, thì cho dù có mất đi cái mạng này nàng cũng sẽ lột sạch da nàng ta ra.

Lâm Y liếc nhìn A Khúc rồi lại như không màng đến nữa mà hờ hững dời mắt sang Dương Lam, cau mày hỏi: “Hai ngươi là ai? Sao cả gan đột nhập vào đây? Không biết nơi đây là đâu hay cố tình không biết?”

“Vị cô nương đây thật sự là hiểu lầm rồi, bọn ta chỉ là tiện đường ngang qua rồi vô tình lạc vào đây mà thôi, không biết nơi này…”

“Xảo biện!” Lâm Y nghiến răng cắt ngang lời Dương Lam đồng thời cũng nhích mũi kiếm gần hơn tới cái cổ trắng nõn của nàng.

“Ngươi dám!” A Khúc trừng mắt quát.

“Tiểu Y, bỏ kiếm xuống đi.”

Thanh âm như rót nước bên tai ấy khiến Lâm Y quay đầu lại, Dương Lam và A Khúc cũng ngạc nhiên mà dõi mắt đến nữ nhân một thân bạch y thanh nhã, tay cầm đóa tuyết liên còn vươn vài giọt nước đang từng bước tiến đến gần chỗ bọn nàng kia.

Lâm Y gương mặt lộ rõ vẻ không tán đồng, nói: “Nhưng bọn chúng là người Ma Tộc.”

“Ta nói em bỏ kiếm xuống đi.” Thủy Thần vẫn mặt lạnh nhắc lại câu nói lúc nảy khiến Lâm Y như cứng miệng, nàng do dự một hồi đoạn liếc mắt nhìn Dương Lam và A Khúc vẻ mặt vô cùng không cam tâm tình nguyện mà thu kiếm lại, cúi thấp đầu đứng lùi về sau Thủy Thần.

Thủy Thần vung tay áo liền ngay lập tức giải huyệt đạo cho Dương Lam và A Khúc mà không cần động một ngón tay lên người họ, A Khúc được giải huyệt liền nhanh chóng rút đoản đao bên hông ra, đưa lên trước mặt phòng thủ khiến Lâm Y cũng bất giác theo phản xạ mà nâng kiếm lao lên chắn ngang trước mặt Thủy Thần.

Thủy Thần bước đến chạm vào cánh tay đang ghì chặt kiếm của Lâm Y, Lâm Y như hiểu ý liền mím môi đoạn gật đầu không vui thu lại kiếm, tiếp tục đứng lùi về sau Thủy Thần kèm theo ánh mắt như mũi tên bén nhọn đầy phòng bị nhìn A Khúc.

Thủy Thần mỉm cười hòa nhã hỏi: “Không biết hai vị cô nương đây muốn đến đâu mà lại lạc vào hành cung của bổn thần?”

“Không giấu gì vị tiên tử đây, ta và muội muội là đang trên đường đến Hoa Giới, vô tình thấy cảnh sắc nơi đây rất đẹp lại có chút quen thuộc, không ngăn nổi sự tò mò nên đã tự ý vào đây mà không thông báo trước, quả là đắc tội rồi.” Dương Lam cười nói, tay ôm quyền tỏ vẻ cáo lỗi nhìn Thủy Thần.

Quen thuộc?

Thủy Thần hơi cau mày, không biết là Dương Lam là đang nói thật hay cố nói dối để che dấu mục đích đến đây, nếu là đến đây với ý đồ gì đấy, vậy Ma Giới từ bao giờ lại có hứng thú với một Thủy Thần vừa mới được thả ra từ U Thiên Tháp như nàng?

Nhìn gương mặt vô cùng thân thiện của Dương Lam trông chẳng giống một ma nhân mưu mô có ý đồ gì khác, vậy nếu lời nàng nói là sự thật thì… Thủy Linh Cung của nàng sao lại có chút quen thuộc với Dương Lam? Khung cảnh này chẳng phải chỉ có mỗi mình nàng và A Vũ biết sao? 

“Giảo biện, nơi đây vừa mới tu sửa không lâu sao lại có thể quen thuộc với các ngươi.” Lâm Y gằng giọng nói lớn cắt ngang dòng suy nghĩ vô thực của Thủy Thần.

Đúng vậy, là ma nhân kia đang nói dối… Thủy Thần nàng đã suy nghĩ nhiều rồi.

“Vả lại từ bao giờ Hoa giới lại qua lại với Ma Giới các ngươi thế?”

Lâm Y nói giọng mỉa mai khiến A Khúc nghe xong mặt đỏ bừng lên vì tức giận, nàng ta nói vậy là ý muốn khinh khi Ma Giới các nàng không có cơ hội được qua lại với Hoa Giới ư? Nói như thế chẳng khác nào muốn nhấn mạnh là Ma Giới các nàng thấp kém không đáng để các tộc khác qua lại. 

Nàng ta chán sống rồi ư? Dám đụng đến tự tôn Ma Giới của nàng.

Cục tức như bị dồn lên tới não, A Khúc nắm chặt thanh đoản đao trên tay, nghiến răng thốt lên được một từ “ngươi” liền bị Dương Lam đưa tay chắn phía trước cướp lời.

“Vị tiên nữ này nói không sai, Hoa Tộc vốn chưa từng qua lại với Ma Tộc bọn ta, chỉ là bọn ta muốn đến đó có tí việc mà thôi.”

“Nơi đây có chuyện gì mà náo nhiệt thế?”

Thanh âm hứng khởi ấy khiến không khí căng thẳng lúc này như bị xua tan, mọi ánh mắt như đổ dồn về Dĩ Hinh đang vừa ngậm thanh kẹo mạch nha vừa được tì nữ đỡ đến chỗ Thủy Thần.

Dĩ Hinh nhìn Dương Lam và A Khúc, tò mò hỏi: “Hai người là..”

“Là hai kẻ đột nhập Thủy Linh Cung.” Lâm Y dứt khoát trả lời.

Dĩ Hinh tròn mắt há miệng “ồ” lên một tiếng rồi nhìn Thủy Thần vẻ thăm dò “Người định xử lí thế nào đây? Người đâu thích những kẻ không mời mà đến, à không, không thích người lạ vào hành cung của mình mới đúng.” Đoạn quay sang nhìn A Khúc chậc chậc hai tiếng, nói: “Vị cô nương này còn mang theo cả vũ khí.”

“Lâm Y, chỉ đường cho họ đến Hoa Giới.”

“Nhưng bọn họ…” Lâm Y cau mày.

“Ngươi lại đến đây lấy bánh ư?” Thủy Thần như không quan tâm đến lời Lâm Y, mỉm cười nhìn Dĩ Hinh vẫn đang ngậm thanh kẹo mạch nha.

“Bánh gì chứ, con là sợ người cô đơn nên đến bầu bạn thôi.” Dĩ Hinh bĩu môi đoạn cùng Thủy Thần rảo bước đến mái đình giữa hồ, Lâm Y nhìn bóng lưng Thủy Thần rồi lại liếc mắt nhìn Dương Lam và A Khúc bên cạnh, đoạn hậm hực để lại cho cả hai một câu “đi theo ta” rồi xoay người nhắm hướng lối ra mà bước. 

A Khúc thu lại đoản đao đang lăm le trước mặt, đề phòng cùng Dương Lam đi theo phía sau Lâm Y, đi được một lúc thì Dương Lam chợt dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía mái đình lục giác, nói to: “Vị tiên tử bạch y có thể nào cho ta biết quý tính đại danh được không?”

“Thủy Thần, nàng ấy là Thủy Thần chủ của hành cung này, còn ta là Dĩ Hinh.” 

Dĩ Hinh nhanh nhẹn trả lời câu hỏi của Dương Lam sẵn tiện hớn hở giới thiệu luôn danh tính của mình khiến Thủy Thần đang săm soi mấy đóa tuyết liên nàng vừa hái liền khựng lại, thầm thở dài vì biểu hiện quá đỗi hồn nhiên lanh lẹ của Dĩ Hinh.

“Đa tạ.” Dương Lam mỉm cười gật nhẹ đầu một cái rồi quay người bỏ đi.

Dương Lam và A Khúc được Lâm Y dẫn ra ngoài cổng Thủy Linh Cung, cũng được nàng ấy chỉ đường đến Hoa Giới theo như chỉ thị của Thủy Thần. Dương Lam luôn vờ chăm chú lắng nghe chỉ dẫn, vẫn luôn giữ gương mặt với nụ cười mỉm thân thiện đa tạ Lâm Y nhưng thật ra trong lòng nàng rõ hơn ai hết đường đến chỗ người thương, chỉ là ngoài mặt vẫn giả vờ tỏ ra là mình không biết gì để diễn nốt vở kịch lạc đường này.

Từ lúc rời khỏi Thủy Linh Cung cho đến khi tới được Hoa Giới, Dương Lam vẫn cố lục loại tìm kiếm trong trí nhớ cái khung cảnh mà nàng cho là quen thuộc kia nhưng vẫn chẳng thể nhớ ra được rốt cuộc là giống với nơi nào? Và bản thân đã nhìn thấy ở đâu?

"Lại là hai người?" Hai tên lính canh cổng thở dài chán nản nhìn Dương Lam và A khúc.

Bọn hắn và cả mấy vị Phương Chủ của Hoa Giới vốn đã quá quen mặt với hai con người thường xuyên lui tới để tìm Hoa Thần của bọn họ này. Chỉ là vì Dương Lam là công chúa Ma Tộc nên bọn họ có chút dè bỉu, không muốn Hoa Giới qua lại nhiều với Ma Tộc vì dù gì Hoa Giới của họ cũng thuộc đồng minh Thiên Tộc. Mặc dù cả hai bên đã không còn tranh đấu sau trận đại chiến năm đó, nhưng khắp Lục Giới này ai ai chẳng biết Thiên Tộc và Ma Tộc vốn như nước với lửa chẳng thể hòa hợp, mà vị tam công chúa của Ma Tộc cứ luôn tìm đến Hoa Giới của bọn họ với ý đồ gặp gỡ Hoa Thần như thế này nếu lộ ra ngoài thì quả thật rất không hay, hơn cả là Hoa Thần của bọn họ cũng không có ý không muốn gặp nàng nên bọn họ phải tìm cách để đuổi khéo nàng về. Lại không biết rằng, với một người tính cách ngoan cố như Dương Lam thì càng tìm cách ngăn cản, nàng càng chấp xông vào Hoa Giới mà thôi. 

Mặc kệ mọi lời bàn tán không hay, Dương Lam nàng vẫn cứ mặt dày tiếp cận Lục Mạch Niên vì đơn giản nàng yêu hắn, rất muốn gặp hắn, càng muốn mỗi ngày được ở bên cạnh hắn, dù cho kết quả nàng nhận được chỉ là mấy cái nhìn lạnh lẽo của hắn, cả sự hờ hững không một lần quan tâm đến nàng của hắn, dù cho như thế đi nữa, nàng vẫn cứ lì lợm không bỏ cuộc. 

Lần này lại vẫn như thế, hai tên lính canh cổng lại đưa ra một lí do để đuổi khéo nàng về rằng Lục Mạch Niên đã lên Cửu Trùng Thiên gặp Thiên Đế bàn việc không biết khi nào sẽ trở về, mà Dương Lam thì chẳng ngoan ngoãn mà tin lời họ, nàng vẫn cứ ngoan cố tiếp tục cùng A Khúc náo loạn trước cổng đòi vào Hoa Giới nhưng lại chẳng thấy Lục Mạch Niên ra mặt. Mọi lần khi nàng nháo nhào quấy rối thế này hắn đều sẽ xuất hiện, không tặng nàng một cái liếc xéo thì sẽ là vài câu nói hời hợt khiến người nghe đau lòng, mà chỉ cần như thế, nàng liền sẽ mỉm cười mặc cho lời nói ấy có sắc nhọn đến đâu. Nhưng xem ra lần này tên lính canh cổng quả thực không lừa nàng, Lục Mạch Niên chàng thật đã lên Cửu Trùng Thiên rồi.

Vì muốn gặp hắn, Dương Lam nàng lại trốn khỏi U Đô, giờ hắn lại chạy lên tới tận Thiên Giới thì sao nàng có thể đuổi theo hắn tới đó được đây, bao nhiêu công sức cứ thế đi tong ư? Nàng nhớ hắn, nàng là muốn gặp hắn.

Dương Lam ngồi xổm xuống trước cổng Hoa Giới, hai khủy tay đặt trên đầu gối, nàng chống cằm thở dài nghĩ thôi thì chờ một ngày xem sao, biết đâu hắn trở về. 

Là vì nghĩ như thế, Dương Lam mặc kệ thân phận công chúa Ma Tộc, nàng cùng A Khúc ngồi trước cổng Hoa Giới đợi Lục Mạch Niên, cứ thế đợi hết một ngày một đêm vẫn chẳng thấy hắn xuất hiện, ngược lại sức chịu đựng có giới hạn của A Khúc “bùm” một cái bị nàng làm cho nổ tung.

“Chúng ta về thôi, người vì sao phải hạ thấp bản thân vì hắn như thế?” A Khúc bực bội nắm lấy tay Dương Lam kéo nàng đứng dậy.

“Ta có linh cảm ngày mai chàng sẽ về.”

“Người đừng như vậy nữa, nếu vương mà biết được nhất định sẽ san bằng cái Hoa Giới này cho xem.”

“Chúng ta đợi thêm tí nữa thôi, ta nhìn mặt chàng một lát rồi đi ngay, đợi một ngày nữa thôi, nhé?” 

Dương Lam chớp mắt vẻ khẩn thiết nhìn A Khúc khiến nàng không khỏi không mềm lòng, vẻ mặt buồn phiền thốt được hai chữ “công chúa” lại như nghẹn lại nơi yết hầu, nàng hết cách bèn thở dài nói: “Nếu ngày mai hắn vẫn không xuất hiện, người phải cùng em về U Đô đấy!”

“Ừm, ta hứa, nếu mai chàng không xuất hiện, ta sẽ về U Đô.” Dương Lam cười tươi tiếp tục ngồi xổm xuống, vỗ vỗ đụn mây bên cạnh nói: “Ngồi đi.”

Sự si tình của Dương Lam khiến hai tên lính canh cổng trực tiếp chứng kiến cũng phải mềm lòng nhưng lại chẳng thể giúp được gì, Ma và Tiên từ trước đến nay vốn không hề có kết quả, huống hồ Hoa Tộc lại chính là tinh linh thuộc Tiên Giới, ranh giới như thế quả là quá ngăn trở rồi.

Đợi hết hai ngày vẫn không thấy Lục Mạch Niên xuất hiện, Dương Lam có chút hụt hẫng mà theo A Khúc trở về U Đô, lúc đi còn tiếc nuối ngoảnh đầu nhìn lại, nàng vô tình nhìn thấy gấu váy màu lục thấp thoáng phía xa.

Lòng ngực nhói lên, sóng mũi bất giác cũng cay cay kéo theo một màn sương mờ nơi khóe mắt, quả nhiên là tên lính canh lại dối nàng, quả nhiên là Lục Mạch Niên chàng mặc cho nàng có náo loạn hay phá nát cái cổng Hoa Giới này cũng sẽ không ra mặt, quả nhiên dù cho nàng có ngồi co rúm đợi chàng bao nhiêu ngày đi chăng nữa thì chàng vẫn nhất nhất không chịu gặp nàng..

Trở về U Đô, Dương Lam sai A Khúc qua ngự thiện mang cho nàng bát canh hạt sen, vì cứ như một thói quen khi tâm trạng không tốt nàng sẽ uống món canh ngọt ngọt dịu dịu ấy.

Bản thân tự la lết trên lối đi về Tam Di Điện, Dương Lam cứ lờ đờ như người vô hồn, muốn nghĩ gì đấy lại như không dám nghĩ đến, lúc đi ngang U Minh Điện của Tà Đế, mùi hương thanh mát của hoa lê tỏa ra ngào ngạt khiến nàng bất giác khựng lại.

Là nó!

Dương Lam như sực nhớ ra gì đó, nàng quay người bước vào cánh cổng mái vòm đề ba chữ “U Minh Điện” đầy uy phong phía trên, một rừng hoa lê trắng xóa hiện ra trước mắt, khung cảnh mê hoặc lòng người này khiến nàng nheo mắt bước vào càng sâu hơn, rõ ràng từng vị trí đều chính xác không sai vào đâu.

Dương Lam vừa bàng hoàng vừa chạy nhanh vào tẩm cung của của Tà Đế miệng không ngừng gọi “hoàng huynh” khiến Tà Đế đang ngồi yên tĩnh phê duyệt tấu chương trong đình liền bị tiếng ồn của nàng quấy rầy mà khựng lại.

Lười biếng ngẩng đầu nhìn Dương Lam đang hối hả chạy về phía mình, Tà Đế lạnh giọng hỏi “Chuyện gì?”

Dương Lam ngồi xuống ghế đối diện Tà Đế, vừa để tay lên ngực điều hòa nhịp thở vừa hỏi: “Hoàng huynh có quen biết Thủy Thần không?”

Tà Đế cau mày “Thủy Thần? Một trong ngũ đại thượng thần của bát hoang?”

“Đúng, đúng là người đó.” 

“Không quen.” Tà Đế hờ hững trả lời không chút do dự đoạn không quan tâm đến mấy câu hỏi vớ vẩn của Dương Lam nữa, hắn tiếp tục chăm chú vào đống tấu chương trên bàn.

“Ta cũng nghĩ là hai người không quen, nhưng kì lạ, sao hành cung của nàng ta lại giống với U Minh Điện của huynh như thế, phải nói là giống đến từng chi tiết nhất là rừng hoa lê ấy, chẳng lẽ là trùng hợp thôi sao? Quả là có nhiều chuyện khó tin thật…” 

Dương Lam khó hiểu lấy một miếng bánh quế cho vào miệng, vừa nhai ngồm ngoàm vừa lảm nhảm như đang độc thoại với chính mình, lại không ngờ từng câu từng chữ tuôn ra từ miệng nàng lại lọt hết vào tai Tà Đế hắn, khiến bàn tay đang cầm bút của hắn bất giác khựng lại. 

Giọt mực đen từ đầu cọ nhỏ xuống trang giấy trắng hệt như một đóa hắc hoa nở rộ giữa nền tuyết, Tà Đế lần này hình như có chút hứng thú đến mấy lời vớ vẩn mà Dương Lam đang nói, hắn nâng mắt nhìn Dương Lam, hỏi: “Muội đã đến đó?”

“Hả?” Dương Lam tròn mắt “À… Tất nhiên, lúc muội đến Hoa Giới có đi ngang thấy chỗ đó có phần kì lạ nên ghé…” Lời còn chưa ra hết Dương Lam như sực tỉnh vội bụm chặt miệng trợn mắt nhìn Tà Đế đoạn cười hề hề, nói: “Ý muội là trong lúc đi dạo ngoài U Đô, muội vô tình phát hiện một hòn đảo nhỏ ở giữa biển Đông Hải ấy, lúc trước nó vốn hoang vu lắm chỉ có một vị tiên nữ trông coi ở đấy thôi. Dạo gần đây chủ nhân nơi đó hình như trở về rồi, khung cảnh nơi đó cũng bị thay đổi khá nhiều, tò mò nên muội có vào xem, kết quả phát hiện ra sự trùng hợp bất ngờ này đây.”

“Vậy ư?” Tà Đế vẫn mặt lạnh như tờ nhìn Dương Lam.

Dương Lam gật đầu đáp trả câu hỏi hờ của Tà Đế đoạn cười ngốc cho qua chuyện. Họa từ miệng mà ra, quả thật nàng quá sơ xuất, mém chút nữa là cái miệng đáng chết này của nàng gây họa lớn rồi, biết nàng lại trốn ra ngoài để gặp Lục Mạch Niên nữa, chắc chắn vị hoàng huynh trái tim sắc đá này sẽ phong ấn nàng vào cây cột trong phòng mà cử người ngày đêm canh gác mất. Thật là hú hồn chim én mà.

Không hiểu sao cứ mỗi lần nói chuyện với vị hoàng huynh này là nàng đều không tránh khỏi sơ xuất như thế, thiết nghĩ lần sau nên cẩn trọng lời nói, mà không, là nên hạn chế gặp huynh ấy luôn thì tốt hơn.

“Không… Không có gì nữa thì muội xin cáo lui nhé, sao tự dưng muội cảm thấy đầu óc choáng váng quá cần về cung nghỉ ngơi.”

“Ừm!”

“Vậy muội cáo lui.”

Vẫn không kịp nghe tiếng “ừm” kế tiếp từ Tà Đế, Dương Lam đã nhanh chóng quay đầu chạy mất hút giữa rừng hoa lê, để lại cho Tà Đế một chút tò mò khó hiểu. 

Theo như hắn có xem qua trong sử ghi lại cũng như nghe được ít nhiều từ miệng người khác, thì người mang cái tên Thủy Thần này là một trong ngũ đại thượng thần của thiên giới do Nữ Oa tạo nên, hắn ta được cho là vị thần thanh thuần nhất thiên địa, hơn vạn năm trước cũng từng xuất hiện trong đại chiến Tiên Ma, tiếc là Tà Đế hắn không có mặt ở đấy, nghe nói đó là một trận kinh thiên động địa mà khi nhắc tới thì cả Lục Giới cũng phải rùng mình khiếp sợ.

Thủy Thần? Người này quả thực đã chạm đến sự tò mò của Tà Đế hắn....

Quảng cáo

Luợt xem: 26.
Lượt bình chọn: 0.

Nếu bạn cảm thấy thích truyện thì hãy dành vài giây nhấn like page facebook cho tác giả ở phần thông tin truyện Thủy Thần nhé, mong nhận được quan tâm để có động lực
PageFacebook: Author Dương Nhi

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

"Lúc này cô chăm chú nhìn Triệt Vũ. Dáng cậu rất cao nhưng hơi gầy, gương mặt xanh xao, đặc biệt là ...

"Chào mừng trở lại, Louis. Cậu vừa đi đâu vậy?” Nữ tư tế người Nhật Bản – Moriyana Tsukiyomi – vẫ...

Tôi thích làm báo tự do, thích khám phá, trải nghiệm những vùng đất mới lạ bằng cách đi làm tình ngu...