Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 10: Ta Không Biết Chữ "Sợ" Viết Như Thế Nào?

Quảng cáo

Cái bóng như chớp chạy vụt qua "Tứ Sở", cùng lúc đó 4 người họ đều bị trói thật chặt. Căn phòng thoáng chốc thật yên tĩnh, ánh nến lay động mạnh rồi tắt hẳn. Cả căn phòng tối đen như mực, chỉ còn ánh trăng là sáng rõ nhưng cũng không đủ len lói vào phòng dù chỉ là 1 tia sáng. Tất cả đều im ắng lạ thường, chỉ còn tiếng nắp trà gõ thật nhẹ, thật nhẹ của Bạch Nguyệt. Nàng vẫn thảnh thơi uống trà tựa như đang xem 1 vở kịch. Hắc y nhân cười lớn:

    - Ngươi không sợ ta sao?

    - Từ khi ta sinh ra, ta đã không biết chữ "sợ" là gì và viết như thế nào rồi!- Lời nói ngông cuồng đến cực đỉnh nhưng lại rất bình thản và nhẹ nhàng như đang thảo luận "tối nay ăn gì vậy?"

    - Ngươi biết ta ư?- Hắc y nhân ngạc nhiên

    - Ngươi nói xem...Bạc Thần?

    - Dù ta đã thay đổi tất cả sao?

    - Ta vẫn sẽ nhận ra ngươi!

    - Quả nhiên, ta vẫn không bằng ngươi!- nói rồi Bạc Thần quỳ 1 chân xuống- Thần xin ra mắt chủ thượng!

    -Ưm...ưm...ưm...!

  Nãy giờ không ai chú ý "Tứ Sở" vẫn bị trói và bịt miệng. Ta phất tay 1 cái, những sợi dây thừng tự động đứt hết ra.

    - Bạc Thần...huynh....huynh"- Tứ Sở" lắp bắp nói.

    - Các muội quá yếu, chuẩn bị theo huynh khảo luyện lại!

    - Không...Không...!- Tiếng hét từ viện vòng ra, những con chim không còn 1 cọng lông bạch bạch rơi xuống.

  Ta khẽ cười hỏi:

    - Lần này ngươi về có việc gì?

    - Dạ, tổ chức Âm Vương muốn chống chúng ta từ kinh tế, nên thần muốn dẫn Sở Đào đi. Dẫu gì cũng là sở trường của muội ấy!

    - Được, vậy đi! Còn gì nữa không?

    - Dạ không, có lẽ sau khi xong việc, thàn sẽ về bên cạnh ngài!

     - Uk! Cũng tốt! Ta chờ!

    - Vâng- bóng Bạc Tuệ biến mất, chỉ để lại âm vang 

    - Thần ca ca lại tăng cao kinh công rồi!-"Tứ Sở" đồng thanh than thở.

    - Sở Đào, ngươi đi đi, không Bạc Thần lại bắt ngươi lĩnh phạt bây giờ- ta cười.

  Vừa dứt lời, bóng Sở Đào mất hút, chỉ sợ lại bị phạt. Bạc Thần là đại khói băng, đôi khi kh9iến ta cũng thấy sầu. Nhưng thấy Sở Đào như vậy, ta cười càng to hơn. Thật ra hình phạt của Bạc Thần là vào Cung Kim Ngục để khảo luyện. Nơi đây do ta thiết kế từ hiện đại. Được chia thành 17 tần: Tầng thì lạnh như Bắc Cực, tầng thì nóng như núi lửa. Mà còn phải trải nghiệm dã ngoại sinh tồn, đấu với robot, lặn xuống nước, leo lên núi, thử thách tinh thần,..khắp nơi còn gài bẫy nữa. Chung quy là rất khủng bố. Những sát thủ trong Ám Nguyệt Lâu vượt càng nhiều tầng thì chức vụ càng cao (ta cũng phải đồng ý). Ngoài ta ra, chẳng ai vượt được hết cả, Bạc Thần cnũg không thể vượt hết được. Nên ai cũng khiếp sợ.

  "Tam Sở" nãy giờ biết ta nghĩ đến cái gì thì liếc ta 1 cái: Ỷ vượt hết thì kêu ngạo hả, hứ!

  Ta nghẹn cười, 2 bả vai run rẩy: "Thôi, ngủ đi,...!"

    -Vâng!

   (Ánh trăng len lói, không ai biết chuyện sau này!)_

  

Quảng cáo

Luợt xem: 75.
Lượt bình chọn: 0.

Mh mới vô nghề mong các bạn giúp đỡ. Thanks
(Hoa hồng dưới ánh trăng đỏ)
(Cô đơn, hiu quạnh, lạnh lẽo làm bạn với hoa tuyết)

Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Sau 2 tiết học đầu tiên hết sức nhàm chán thì đã đến giờ giải lao 5 phút. Hai cô bạn n...

CHAP 6 ​ Tiết học cuối cùng của buổi chiều cũng kết thúc. Lúc tôi đưa mắt nhìn sang vị trí M...

Trong 1 căn biệt thự sang trọng, ở vườn hoa có 1 tiểu thiên thần đang chơi đùa. Bỗng nhiên cô bé ng...

Một đời người cuối cùng cũng chỉ ngắn gọn bằng bốn từ " sinh ra” và "chết đi”. Sinh ra để biết mình...