Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương 2: Trở Về

Quảng cáo

Cậu thức dậy, đó không hẳn là một điều tốt.

Cậu không muốn mình ở Thiên Đường hoặc địa ngục. Đôi khi người ta nghĩ phẩn thưởng và hình phạt của cuộc đời họ nằm ở hai nơi này. Dù rằng họ không bao giờ được nhận cả hai. Có những người không mong muốn mình ở địa ngục hoặc thiên đường, như cậu. 

Vì Ông trời không biết gì cả, ổng không bao giờ đánh giá hết được một con người. Chỉ vì quan sát hành động của họ trong suốt cuộc đời, ông phân họ vào Thiên Đường hoặc vào Địa Ngục như hai loại tồn tại duy nhất. Ví như muối và đường, người ta không thể dùng muối để làm đường trở nên bớt ngọt, chúng không triệt tiêu lẩn nhau. Nhưng với một lượng muối đủ nhỏ, có thể làm người ta cảm giác đường ngọt hơn. Cái xấu cũng vậy, chỉ khi duy trì được nó trong một chừng mực đủ nhỏ, cái tốt mới thực tồn tại rõ ràng,

Có những hi sinh, phó mặc mình vào bóng tối. Có những quyết định… Chỉ những con người can đảm mới dám đưa ra và không hối hận về nó.

Ác quỷ là thứ duy nhất giử cho thiên thần còn tồn tại.

Mặc cái đầu ê âm với âm thanh ong ong quay cuồn. Kyfst Aft cố cảm giác cơ thể mình, cậu bắt đầu có được vài ngón tay. Quả không tệ! Cậu không muốn cái gì tiếp tục sau cái chết nữa. Đó thực sẽ là một sự mệt mỏi mới, khi còn suy nghĩ và tình cảm, nghĩa là ta còn mệt mỏi với những thứ xung quanh mình.

“Aaaa...” cậu rên một tiếng nhỏ không thoát ra khỏi miệng. Cố gắng đẩy thân mình ngồi dậy, sự đau đớn khi các mối dây thần kinh có vẽ như được nối lại. ,

 Kyfst nhìn mặt hồ hồi lâu trước khi những thứ mơ hồ trong đầu trở lại.

Mùi tanh của máu bốc lên trán, Kyfst ngã gục thêm lần nữa trước khi đủ tỉnh táo để đứng dậy.

Mặt hồ có chút lấp lánh phản chiếu ánh trăng. Lần thứ hai thức dậy thì trời đã tối. Kyfst ngáp một cái thật dài, làm vài động tác khởi động lại mớ cơ đương tê dại. Không lâu lắm sau đó, cậu nhận ra mình nghe lại được tiếng thác nước đổ trước mặt.

Quyết định nhanh rằng bóng tối không phải là nơi thích hợp để nán lâu trong cái khu rừng Recarft này.

Phân tích một hồi. Nếu bây giờ cậu không thể về nhà, điều duy nhất cậu có thể làm là ngồi xuống sắp xếp lại bộ nhớ của mình. Sau đó đợi cơn buồn ngủ đến chữa lành những vết thương sâu còn lại. Cậu không ham lắm việc khám phá “Thác cổ xưa” trong đêm. Đêm tối là nới luôn chứa những điều không biết trước được.

Loài cỏ non này thay thế được Io, có lẽ nó liên quan đến loại cỏ non trước kia quanh đền. Cái thác này nằm trong khu vực cấm của Recaft. Vậy là Hạt nằm đâu đó dưới nền đất này. Điều đó lý giải tại sao cây cối xung quanh không nhiễm Io mà trở nên khổng lồ. Và cái thác này còn tồn tại.

Giấc ngủ đến, không bao giờ biết nó sẽ trông như thế nào.

Kyfst thức dậy khi trời mờ sáng. Tỉnh táo lạ thường, tuy cái dạ dày có lẽ hơi co làm những cơn đau nhói hành hạ cậu một chập.

Cậu vươn theo rễ cây trên tường, vụt thân mình lên tầng lá cao. Níu theo những cành cây, Kyfst đưa mình lao qua những tán lá ào ạt.

Cứ một đoạn cậu làm dấu hướng đi của mình, đề phòng sau này có việc phải tìm lại cái thác.

Đến giữa trưa thì cậu bắt gặp một đàn Puck. Loài bướm hay xuất hiện gần khu vực tên là Liforest, một trang trại hoa đầy sáng tạo được xây dựng trên cây. Người ta sử dụng một loại cây đặc biệt tên là Lifo với những cành cây vươn dài cuộn tròn ít lá. Khoét những lổ đặc biệt trên đó, người ta đem trồng những loài hoa đã từng rất hiếm hoi.

Kyfst có quen một cô bé tên là Anul. Một cô bé không xinh lắm, nhưng rất ngoan và tốt bụng. Có vài chuyện…

Dù vậy đây cũng không phải dịp cậu tham quan nơi này. Nói vậy kyfst đã cách làng Io rất xa về phía Bắc. Cách nhanh nhất là bắt một chuyến tàu Alforce đi xuyên rừng ngang qua đây để về lại làng Io.

Kyfst không muốn bị sự hiếu khách của người dân Liforest làm chậm chân mình. Cậu quyết định đi vòng sang bên kia trang trại Hoa và lén nhảy lên con tàu Alforce.

Cậu không biết rằng việc mình làm đã khiến cậu bớt buồn một thời gian dài nữa. Sâu trong Liforest, một đôi nam nữ nắm tay nhau dưới một cổng hoa rực rỡ, hai hàng người dọc bên vổ tay nhộn nhịp.Vậy là Anul đã lấy chồng. Mối tình đầu của Kyfst. Ôi tình yêu.

Thời gian Alforce đi ngang là vào ban đêm, cậu biết vì đã một lần đón chuyền tàu này vào lần trốn học lên tỏ tình với Anul. Sau đó cậu rớt môn “Cấu trúc dữ liệu”, và cả môn kia nữa. Đau khổ…

Ánh sáng đầu toa tàu chiếu sáng rọi đến, đâm xuyến màn đêm. Kyfst ngồi trên một cành cây ngang đường đi toa tàu. Cậu dự định sẽ khóa giang đoàn tàu này trong im lặng. Bởi cái kinh nghiệm “trốn học vì tình yêu” của cậu cũng khá đủ dùng. Không có gì phải quá lo lắng, chợt cậu để tấm trí mình nghĩ đến Anul như một chút lơ đãng.

Toa tàu rít gió đâm ngang, lá cây hai bên cuốn theo bạo lực. Kyfst lao mình nhẹ nhàng lên toa cuối đơn giản một cách nghệ thuật. Hành lang toa cuối cùng treo một cái đèn nhỏ. Kyfst tiện tay cầm theo vào trong cửa sau vì việc ngủ ngoài hành lang cũng không tiện nghi lắm.

Khoang chưa hàng này không rộng lắm, xung quanh chất đầy những thùng gỗ. ánh sáng mờ của cây đèn soi một khoảng không gian không lớn. Tiếng lạch cạch mở khóa cửa khoang hàng, kyfst vội tắt đèn, lào mình xuống một gầm chất đồ bên cạnh.

“Mày chắc không?” – một người Aft nói.

“Chắc mà, môn Quang-Điện-Từ không có thi giữa kì” – một giọng khác.

“Hên thật, tau nghỉ gần hết, chỉ đi học mỗi bữa ổng cho nghỉ”.

“Mày nộp dealine OOP chưa?”

“Nộp gì, modle sụp rồi mày không biết à?”

“Lại sụp nữa…? Sever gì cùi bắp vl”

“Ừ”

“Vậy vật kia là ở đây à?”

“Ừ”

“Mày định lấy như thế nào”

“Thì cứ lấy thôi”
“Nguyên bịch?”

“Lấy tất”

“Ừ ừ…” – giọng như trầm xuống

Ánh đèn trên tay 2 đưa rọi tìm xung quanh, đặt cây đèn xuống nên, chiếu thẳng vào mặt Kyfst làm cậu trợn mắt một hồi.

“Bỏ đèn xuống rồi thì phụ tau chất đồng đồ này qua bên coi”

“Ừ ừ…”

Vài tiếng lạnh cạch kê đồ vang lên.

“Đây rôi”

“Bịch trứng cá của con bé Butan”

“Thôi lấy rồi thì chia ra nhanh đi, còn về nữa”

“Ok mày”.

Tiếng đóng cửa vang lên một hồi lâu trước khi kyfst thở ra một hơi. Trứng cá là một loại vật liệu quá quý hiếm. Người ta dùng nó để ăn…

“Hai thằng khùng ăn cắp bịnh trứng cá của một con bé tên Butan”.

Tiếng cười của kyfst nhỏ dần. Cậu nghĩ cái gầm này cũng không quá tệ, thế là cậu ngủ một hơi dài, trong giấc mơ cậu còn thấy mình ngày trước trèo lên một cây trứng cá trước cổng căn tin của trường. Nước miếng vô tình chảy ra bên mép.

 

 

Quảng cáo

Luợt xem: 2.676.
Lượt bình chọn: 0.
Sắp xếp bình luận theo

Chưa có bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Chào mọi người tôi là Hoài, câu truyện mà tôi sắp kể là có thật. Tôi sẽ giấu tên người đấy và gọi l...

[4 năm sau.] Tại trường quay đài truyền hình W, buổi thu hình trực tiếp. "Máy quay sẵn sàng!" Sau...

( nhân vật thui nha mấy bạn) Nam chính - 17 tuổi ,Lục Hắc Phong (Thất ca),(Phong tỉ),(Phon...

nó tên Trần Ngọc Ly sống ở Thành phố Hà Nội gần sân bay nội bài nhà nó có 1 công ty ở trung Quốc cũn...