Tự Truyện
Chia sẻ câu chuyện của bạn

Chương I : Có Một Sinh Vật Trên Trái Đất Này Mang Tên " Anh Hàng Xóm " - Vài kỷ niệm nho nhỏ

Quảng cáo

* Chúng ta khi đó đều là những đứa trẻ*

1.

Tuổi thơ của tôi quay quanh ngôi nhà nhỏ thân thương, có vườn cây trái quanh năm trĩu quả, có giàn trầu không leo dây bám tường, và hơn hết, luôn có một người dẫn tôi cùng “ hành tẩu giang hồ” qua những năm tháng tuổi thơ đó: “ anh hàng xóm “.

Tôi gọi anh vì “hàng xóm” hơn tôi một tuổi, nhà ở đối diện nhà tôi. Lần đầu tiên tôi gặp thanh niên này, phải nói đúng là một câu truyện hài đậm chất bi kịch.

“ Hàng xóm” hồi ấy có một thú vui vô cùng tao nhã ~ Ấn chuông cửa, sủa gâu gâu gọi chó. Trò này của bọn con nít thịnh hành như gameonline bây giờ vậy. Cái trò chơi ấy con nít chơi bao nhiêu lần cũng không thấy chán, đương nhiên cũng không ngoại trừ anh ( lúc ấy cũng chỉ là một thằng con nít ) bị cuốn hút. Hôm đó là một buổi chiều mùa hè, trời nắng đẹp nổ đầu, anh tung tăng bước đi trên con đường đất trong xóm, tìm nhà có chuông có chó để thực hiện mưu đồ *mứt dại*.

 Trời không phụ công người tìm, nhưng cũng không dung những kẻ nghịch ngu mà liều lĩnh. Nhà kia có con chó cái, mới đẻ một ổ chục chú cún con, chắc mang gánh nặng tâm lí… chính sách kế hoạch hóa gia đình sau khi sinh nên stress =)) . Càng không may hơn nữa là cửa nhà đó để hở, chứ không có cài then, cài chốt an toàn. Anh vừa mới ấn chuông, gâu gâu được hai tiếng, con chó phi ra như một mũi tên, đợp phát vào lưng anh! Anh hoảng sợ, co giò lên chạy trốn, chó đuổi phía sau. Nhìn có nhà mở cổng, không nghĩ gì nữa, phi vào lánh nạn ( Âu cũng là duyên phận cả - vì đó là nhà của tôi =)) ). Mẹ tôi đang quét sân, thấy vậy vội vàng cầm chổi ra đuổi chó. Còn tôi hóng hớt ngóng ra xem có chuyện gì, thì phát hiện *ai đó* đang bù lu bù loa bên ngoài =)).

Mẹ dẫn anh vào nhà, vội vàng lấy xe đạp đèo anh qua trạm xá tiêm phòng dại. Tôi đứng cạnh “thằng nhóc” đang khóc nhè, trong đầu khi ấy không hề có cảm tưởng gì hết. Chỉ biết buổi chiều hôm đó, tôi đã chính thức có “anh hàng xóm” rồi.

( tất cả quá trình đau thương kia đều là do chính chủ kể =)) ~ thương anh 5 giây )

---------------------------------------------Tôi là dải phân cách “ anh hàng xóm”-------------------------------------------

2.

Chắc vì hồi đó xóm khá nhỏ, lại ít con nít, nên tôi và “hàng xóm” thân nhau rất nhanh. Bố mẹ tôi đi làm vắng nhà, thường hay khóa cổng vào để cho tôi không chạy lông bông ra ngoài lêu lổng. Mỗi lần như vậy, anh đều chạy qua nhà, trèo lên đu cổng nói chuyện với tôi. Nội dung anh nói toàn là những chuyện không đầu đuôi, vụn vặt, lộn xộn…nhưng tôi khi đó lại cảm thấy rất thú vị.

Mẹ tôi trước từng làm công nhân điều tiết nước sinh hoạt, cứ ngày nào mẹ có ca mở nước vào buổi tối, thì y rằng ngày đó là ngày vui nhất của “hàng xóm” và tôi.

Buổi chiều mẹ ở nhà, “hàng xóm” sang rủ tôi ra cổng chơi. Ngày ấy, chưa có cả TV màu chứ đừng nói là game onine này nọ. Hai đứa con nít chúng tôi bên ngoài hết bắt châu chấu ở bụi cỏ, lại quay sang chơi đồ hàng, chọi gà…chơi đến tận tôi mịt. Lúc về nhà, đứa nào đứa nấy đều hết sức vui vẻ và thỏa mãn .

3.

Trước nhà tôi có một dãy núi vừa to vừa dài, vô cùng hùng vĩ =) ( sau này đi học mới biết dãy núi gần nhà tôi thuộc một phần dải cánh cung Đông Triều ). Mùa hè, “hàng xóm” hay dẫn tôi lên núi nhặt xác ve, rồi bắt ve. Ngay dưới chân núi có một khối đá, chẳng biết nó có ở đó lâu chưa, mà vừa trơn vừa mịn. Khối đá ấy cũng to lắm, nó có hình dáng giống như một con chim đại bàng đang sải cánh. Tôi và “hàng xóm” thích đến mê mẩn, quyết định “ chiếm “ làm “cứ địa riêng”. Trèo lên khối đá đó ngồi ngắm cảnh, hoặc làm chỗ giấu mấy món đồ hàng của chúng tôi phải nói đúng là hết sảy =)) .

Sau này khu đất dưới chân núi được mua lại, người ta dựng rào quây bên ngoài, chúng tôi không còn lên được núi, cũng không được vào chỗ có khối đá ấy nữa. Dần dần khối đá có hình con đại bang vỡ ra, nhỏ dần, cuối cùng trở thành một khối đá bình thường, không còn rõ hình dáng đại bàng ban đầu.Có lần, tôi và “hàng xóm” men theo con đường đất nhỏ lên núi xem người ta thi công xây dựng nhà, ánh mắt “hàng xóm” vô thức nhìn về phía khối đá con đại bàng ngày trước. Tôi hiểu những cảm xúc trong đôi mắt của anh, nó cũng y như cảm xúc trong tôi lúc ấy…là nuối tiếc.

4.

Thực ra tôi không phải là đứa em hàng xóm duy nhất của “hàng xóm”. Cạnh nhà anh còn có một con bé nhỏ hơn anh 2 tuổi, tạm gọi là M ( dù sao cũng là chữ cái đầu tên của nó =) ). Con bé đó trắng trẻo, mắt siêu to, siêu long lanh, siêu dễ thương. Ấn tượng đầu đầy thiện cảm với tôi tan biến khi tôi và “hàng xóm” vào nhà con bé chơi. Nó mang cái kính râm gọn hồng Hello Kitty của nó ra khoe, “hàng xóm” hí hửng mượn đeo lên tạo dáng. Xong chắc do thấy anh làm trò hài quá "man" =)) nên con bé đòi kính lại. “Hàng xóm” đưa trả cho nó, rồi cũng không hiểu con bé con cầm kiểu gì mà vừa chưa được mấy phút cái kính nó gãy gọng . Sau đó nó bắt đầu ăn vạ, bắt đền, và về mách với mẹ là anh hàng xóm nghịch rồi làm gãy của con. “Hàng xóm” bị la quá trời quá đất. Từ đó, chúng tôi đâm ra ghét con bé ấy. Cái tật mách lẻo, ăn vạ không thể tha thứ. “Hàng xóm” cũng tự bật chế độ lạnh nhạt, làm thing, không thèm nếm xỉa gì đến con bé luôn.

 Chẳng bao lâu sau thì nhà con bé chuyển đi chỗ khác. Chúng tôi đều cảm thấy vô cùng sung sướng và vui vẻ =)), chiều hôm ấy “hàng xóm” sang chơi, tôi được cho hẳn hai cái kẹo dẻo gấu!

------------------------------------Tôi là dải phân cách “ ghét những đứa mách lẻo”---------------------------------

5.

“Hàng xóm” học được cách chơi bắn bi. Sau khi “học thành tài” liền đem ra khoe với tôi, rồi dạy tôi chơi cùng. ( Thực chất lí do dạy chỉ vì chơi chán mấy trò kia rồi, trò bắn bi mới hay hơn nhưng không có ai hú hí cùng nên mới dạy =)) ). Tôi chơi thua anh suốt, bản thân cũng không thấy trò đó có gì hấp dẫn, có chăng chỉ là những viên bi thủy tinh đầy màu sắc, lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời thôi. “ Hàng xóm” hứa nếu chơi cùng sẽ cho tôi một viên bi đẹp nhất. Thế là cứ như vậy bị cuốn vào, từ không biết chơi thành biết, từ biết thành chơi có đẳng cấp luôn. =))

Hộp bi của tôi cứ đầy dần, đầy dần, năm tháng tuổi thơ cũng trôi qua như thế, hai đứa con nít chúng tôi ngày ấy, đều phải lớn…

 

*Chúng ta đều phải lớn. Tạm biệt.*

6.

Lên đến cấp 2, tôi và “hàng xóm” đều không còn hay rủ nhau ra ngoài chơi nữa. Cũng không còn đi chung đường cùng với nhau về nhà như cấp một, vì cấp hai học phân khối sáng-chiều. Hai chúng tôi từ ngày nào cũng gặp mặt dần dần thành cả năm mới thấy một lần. Tôi cứ nghĩ tôi và “hàng xóm” cứ như thế mà thành người lạ…

Cho đến cuối năm học, cô Lương-mẹ “hàng xóm” sang nhà tôi chơi, nói anh có để lại nhiều sách tham khảo lắm, sang bảo anh lấy cho mượn dùng ( như đã nhắc, “hàng xóm” hơn tôi một lớp ). Tôi cũng gật gù mà sang hỏi mượn thật.

“Hàng xóm” thấy tôi sang. Nhiệt tình cười nói, lấy sách cho tôi. Rồi sau đó bắt đầu kể huyên thuyên đủ thứ chuyện về trường, về lớp, về những điều thú vị mà anh đã làm qua…Những mẩu chuyện vẫn không mạch lạc, lộn xộn, vụn vặt, nhưng tôi bị cuốn vào nghe như thôi miên. Hai chúng tôi đứng trước cổng nhà, không nhớ là đã nói bao nhiêu thứ chuyện, cứ mở lời lại có điều muốn nói, nói mãi nói mãi cho đến khi cả hai bị kêu về ăn cơm mới chịu dừng. Tôi bỗng phát hiện ra, dù hai chúng tôi cả năm không gặp mặt, nhưng chưa bao giờ hết thân thiết. Thực sự giống như người nhà vậy. =)

Sau đó, cứ mỗi cuối năm học, việc sang nhà “hàng xóm” mượn sách hình thành trong tôi như một thói quen.

7.

Vào cuối một năm học nào đó ở cấp 2, tôi lại sang nhà “hàng xóm” mượn sách. Lúc sang, “hàng xóm” vừa mới tắm xong. Thanh niên này bước ra, sừng sững như một vị thần. Tôi trố mắt nhìn sinh vật đang đứng ở trước mắt, trong đầu có ngàn vạn thắc mắc muốn hỏi: “ Hàng xóm, mẹ anh cho anh đi kéo xương à!!?? o.O “ Trong một năm mà tăng tận 10cm, tuổi dậy thì cũng thật quá kì diệu. =)))) ~~~

8.

“Hàng xóm” mỗi lần thấy tôi đều có một câu cửa miệng:

- Ô con này! Sao anh thấy mày lại béo lên rồi!!

Mỗi lần như vậy tôi thấy bất lực ghê gớm. Tôi cảm thấy bản thân thực sự vẫn thế mà!!! =(((

9.

Cuộc nói chuyện gần đây của tôi và hàng xóm có thêm sự xuất hiện của đứa em họ. ( Con bé hơn tôi một tuổi, bằng tuổi “hàng xóm”, nó từng sống ở nhà tôi một thời gian, “hàng xóm” và em họ là bạn chung lớp mẫu giáo, cũng gọi là thân thiết. )

Tối hôm đó, ba đứa chúng tôi rủ nhau đi uống trà sữa chung, khi về còn luyến tiếc cố đi bộ thêm mấy vòng để buôn chuyện. Lúc về, khi chuẩn bị đi ngủ, em họ chống cằm nhìn tôi:

- Chị với ông H ( tên của “hàng xóm” ) đều kể là cứ mỗi lần gặp nhau, nói chuyện hợp đến không dừng được. Hôm nay em đã được rửa tai rồi!

Tôi: “… Làm sao??? “

Em họ: “ Còn có thể làm sao được nữa!? Hai ông bà cùng ghét một đứa, mỗi người một lời,nói xấu qua lại. Sau đó thì bắt đầu chuỗi buôn rằng gái ở trường con nào vừa ngực to, vừa đẹp, rồi giới thiệu cho nhau các kiểu tập mông, tập đùi này nọ!! Thực sự chủ đề nói chuyện không khác gì hai thằng biến thái ! “

Tôi: “…”

< Đúng là lớn rồi, nội dung nói chuyện cũng thay đổi chóng mặt >

10.

Năm nay “hàng xóm” thi đại học. Khi biết kết quả báo điểm không đỗ được nguyện vọng 1 thi Bách Khoa, “hàng xóm” tiếc rất lâu. Mỗi lần tôi nhắn tin than thở rằng mới vào hè mà chương trình học 12 căng quá, anh đều hát thành điệp khúc, nói tôi là năm cuối cùng rồi, phải cố gắng mà hiểu, chăm học Tiếng Anh vào, đừng như anh, tiếc lắm.  Thực ra tôi cảm thấy, “hàng xóm” làm giai FPT cũng *so good* !! Thế là liền nói:

- Anh nói nhiều vậy??? Anh phải biết hài lòng với những gì bản thân đang có chứ!!

“Hàng xóm” đốp lại luôn:

- Nói để mày thức tỉnh! =)) Anh chỉ thông não cho mày thôi mà! =))

Thật hết biết.

Trước khi lên thành phố nhập trường, “hàng xóm” đã kịp quơ hết đống tài liệu và sách tham khảo của anh, sắp vào thùng, bê sang cho tôi:

- Lấy nốt đống này rồi là năm nay giải thoát cho nhau nhé! Nhất mày rồi còn gì! Chẳng có anh hàng xóm nào mà tốt như anh mày, đã cho tài liệu rồi còn bê sang ship tận nơi nữa.

- Oke men! Để đó đi =))) Hết giá trị lợi dụng rồi =)))

- Á, con này mày được lắm!!- “Hàng xóm” vung tay vỗ lên đầu tôi, cười hehe rồi thoắt chân chạy biến.

Tôi: “…”

< Nể tình đống tài liệu thôi đấy> hừ~

Quảng cáo

Luợt xem: 824.
Lượt bình chọn: 0.

Là một người rất bình thường, nhưng lại tin rằng chỉ cần kiên trì sẽ nhận ra, mình không giống họ, là một kiểu khác biệt không dựa vào trang điểm, mà dựa vào khí chất và sức hút của bản thân.

Sắp xếp bình luận theo

2 bình luận

Tham gia bình luận ủng hộ tác giả nhé!

Đăng nhập để gửi bình luận của bạn.
Xem thêm một số truyện khác nào!

Các bạn từng nghe đến những binh đoàn ma chưa? Các bạn có biết về những binh đoàn ma? Những cái gọi ...

Vừa khởi động và kết nối máy xong là W8 lập tức tới chỗ R16 ngay. Lúc bấy giờ cô bé còn đang mải mê ...

41. Lẽ ra cô luôn là người hạnh phúc nhất thế gian khi quen và rồi yêu anh. Nếu 1 năm không có thán...